pacman, rainbows, and roller s
* Danh ngôn tình yêu: Ái tình là một liều thuốc đắng, song không mấy ai có đủ can đảm chối từ.
Tip Sử dụng trình duyệt Uc Browser để đọc truyện nhanh nhất!
[QC] DinhCaoMobi.Net - Wap tải game miễn phí cho di động
Fanpage
Tìm kiếm
Menu Nhanh
Đặc Công Hoàng Phi - Chương 71 - Hết

Đặc Công Hoàng Phi - Chương 71 - Hết

Trang đọc truyện
score
Đánh giá: 4.5/5, 17860 bình chọn



Sương trắng mịt mờ bao phủ phía nam liền biến mất, lộ ra cảnh sắc bên trong Phạm Đế thành.

Nam Thiên Vương và binh mã của hắn đang mạnh mẽ tấn công cái lồng phòng hộ, thấy tình huống trở nên như vậy mừng như điên.

Không kịp nghĩ tại sao cái chắn lại bất ngờ biến mất, đại tướng đầu lĩnh vung tay lên hô: “Đi theo bổn tướng.”

“Vâng.”

Cỡi các loại ma thú, các cận vệ tinh binh dưới trướng Nam Thiên Vương, buông ra ma thú, vọt vào bên trong Phạm Đế thành.

Ở Phạm Đế thành chỉ có cái chắn này là làm cho người ta căm tức nhất, chỉ cần đã không có cái thứ chết tiệt này, Nam Thiên hắn còn có thể sợ ai nữa chứ.

Binh mã đông đúc, thế lực Nam Thiên Vương hướng vào bên trong thành, hùng hổ mà đi.

Trong thành, ba vương đang ở phương hướng này bị kinh hãi.

Binh mã Nam Thiên vào thành rồi.

Ông trời ạ, lúc này, là trang đoạt vương vị quan trọng hơn? Hay là nhún nhường quan trọng hơn? Lựa chọn này quả thật giống như muốn hao hết cái mạng già của hắn nha.

Sao lại có thể xảy ra tình huống này trong khi đang đến thời điểm trọng yếu như vầy…

Trong mật cung, Lạc Vũ nhìn tình huống trên mặt đất, lạnh lùng cười.

Giơ lên bàn tay đang đè xuống cái chốt phía nam, sau đó xoay người đặt tay lên cái chốt mở của tay vịn phía tây thủy tinh cầu màu đỏ.

Hời hợt đè xuống một cái.

Trong nháy mắt, mặt đất lại ầm ầm vang lên, tiếng chuông cảnh báo lại vang lên một lần nữa trên bầu trời bên trong Phạm Đế thành.

Cái chắn phía tây đã muốn suy sụp và biến mất.

“Chuyện gì xảy ra? Đây là chuyện gì xảy ra?” Bên trong thành, đại vương tử đang giao đoạt vương vị, binh mã hắn đang chiếm ưu thế sắp tiến vào công phá cửa vương cung, chiếm hết thiên thời địa lợi, sắc mặt hắn lúc này cực kỳ khó coi.

Phía tây, đúng lợi thế chiếm cứ của hắn, nếu cái chắn biến mất…

“Ầm.” Cái chắn phía tây Phạm Đế thành biến mất, lúc này cả nội thành phía tây rơi vào thế tấn công từ thế lực Tây Thiên Vương.

“Tiến công.” Binh mã mặc áo giáp màu bạc cuồn cuộn mà đến, ma thú tám cấp đi phía trước mở đường.

Thế lực Tây Thiên Vương không chậm trễ thời gian một phút nào cả, chạy nhanh tiến vào Phạm Đế thành.

Ngay lập tức trong lúc đó, cái chắn hai mặt tây, nam đều biến mất.

Trong thế lực của bảy vương, đại vương tử và tam vương tử là có thế lực lớn nhất, bây giờ bọn họ hai mặt thụ địch, lập tức trở nên vô cùng lo lắng.

“Tốt, biến mất thật là tốt, biến mất thật là tốt.” Mấy vị vương khác thấy vậy, nhất thời mừng rỡ khen hay.

Đám người không chịu kháng địch, ngược lại ùa lên đối phó hai thiên vương ở phía này.

Thừa dịp ngươi gặp chuyện, lấy đi tánh mạng ngươi, giết hai đối thủ cường đại nhất, sẽ thu thập những người khác, sau đó đến lượt thế lực Nam Thiên Vương và Tây Thiên Vương.

“Còn có thời gian công kích huynh đệ, xem ra bọn họ dường như thấy tình hình này chưa đủ náo nhiệt thì phải.”

Trong mật cung, Lạc Vũ thấy vậy lạnh lùng cười, bàn tay đang cần tay vịn ở phía bắc, đè xuống một cái.

“Ầm.” Tiếng chuông cảnh báo lại ầm vang lên, cái chắn phía bắc đã bắt đầu biến mất.

“Không tốt, cái chắn hoàn toàn bị phá hủy rồi.”

“Gặp nguy hiểm, gặp nguy hiểm, đúng là hai mặt thụ địch rồi.”

Nếu nói cái chắn ở phía nam và phía tây biến mất còn không thể làm cho bảy vương loạn thành một đoàn được, thì bây giờ cái chắn phía bắc cũng biến mất luôn, nhưng lại làm cho sắc mặt năm vị vương tử còn lại đại biến, trở nên đen như đích nồi.

Cái chắn ở ba phía đã biến mất, Phạm Đế thành lộ ra bên ngoài hết 70% rồi, tất cả thiên thời địa lợi nhân hòa đã không còn sót lại chút nào cả.

“Mau, mau lui binh về bảo vệ phía sau.”

“Mau, chia binh làm hai đường, cản lại địch nhân tấn công đến.”

Ngay lập tức, bảy vương vốn đang chém giết thành một đoàn, đều tự quay đầu ngựa cuống quít đón địch.

Mà ngay lúc bọn họ đang trong tình trạng bối rối, thế lực của Bắc Thiên Vương, khí thế ngất trời tiến vào trong Phạm Đế thành.

Ngay tức khắc trong lúc đó, bảy vương, ba Thiên Vương, thế lực mười nơi đều tụ tập tại Phạm Đế thành.

Huyết sắc lan tràn, chém giết trận trận.

Cái gì gọi tuyệt đỉnh hỗn loạn, đây chính là.

Mối quan hệ giữa bảy vương trong lúc đó vốn là đối thủ, là tử địch, chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã liên thủ? Không có khả năng, giết.

Mối quan hệ giữa ba Thiên Vương trong lúc đó cũng vốn là địch thủ, cũng là tử địch, liên thủ sao, không có khả năng.

Còn về mối quan hệ giữa bảy vương và ba thiên vương trong lúc đó, một bên vốn là thiền (*ve sầu), một bên vốn là đường lang (bọ ngựa), muốn bọn họ liên thủ? Làm sao có thể.

Gió tanh mưa máu, tứ phương đều địch.

Khắp nơi đều là địch nhân, khắp nơi đều là chiến đấu, Phạm Đế thành hoàn toàn hỗn loạn.

Gió thu sắc bén, nương theo trận huyết vũ tinh hpong này, vù vù gào thét.

“Nam, tây, bắc, ba thiên vương công phá cái chắn của Phạm Đế thành rồi à?” Thong dong ngồi uống trà ở mặt phía đông, vừa ngẩng đầu nhìn cái chắn lờ mờ sương trắng trước mắt, Đông Thiên Vương chống cằm nói.

“Không biết, còn không có tin tức truyền tới.” Mặc Hiên bỗng nhiên ngập ngừng một chút.

Ngay sau đó lại nói: “Nhưng là, nghe mới vừa rồi vang lên tiếng chuông lớn cảnh báo cùng với tiếng động di chuyển ầm ầm, đây vốn là thanh âm phát ra từ việc ba cái chắn ở ba mặt bị công phá.”

“Sao có thể như vậy được? Không phải nói cái chắn này vô cùng kiên cố không thể phá sao, cho dù dùng cái gì cũng không thể công phá được? Hôm nay sao lại có thể dễ dàng như thế đã bị phá giải?” Vô Hoa nhăn lại đôi mi.

Cái lồng bảo hộ Phạm Đế thành nếu dễ phá như vậy, nó cũng sẽ không trở thành yếu huyệt của bốn thiên vương trong thời gian lâu như vậy.

Đông Thiên Vương vuốt cằm, chậm rì rì uống trà.

“Nếu không chúng ta cũng…”

Mặc Hiên vừa mới đề nghị, Đông Thiên Vương có chút lắc đầu, nét mặt chợt lóe mà qua cười tà .

“Công phá, không có khả năng, bản thân ta vốn có cảm giác là có người mở ra cái chắn, để cho bọn người kia đi vào.”

Chơi đùa chén trà trong tay, Đông Thiên Vương chậm rì rì cười nói.

Cho dù hắn đang ngồi ở nơi này trong sa mạc.

Cũng có thể nghe thấy tiếng chém giết từ bên trong truyền đến, nghe thấy mùi máu tanh truyền đến từ chỗ bọn họ, lại còn có thể thong dong, ưu nhã uống chén trà trong tay, chỉ sợ cũng chỉ có duy nhất Đông Thiên Vương hắn mà thôi.

“Quân Lạc Vũ” Sắc mặt Mặc Hiên nhất thời trầm xuống.

Quân Lạc Vũ tiến vào Phạm Đế thành là phải cướp được chỗ tốt cho Đông Thiên, không phải là vì để cho Lạc Vũ hắn mở ra cái chắn làm cho Nam, Tây, Bắc Thiên Vương tiến vào, cho bọn người đó chiếm hết lợi thế, Quân Lạc Vũ này là muốn làm gì vậy.

“Hắn là gian tế?” Trong nháy mắt Mặc Hiên nghĩ đến vấn đề này.

“Không thể nào, hắn hoàn toàn không có quan hệ gì với ba thiên vương khác, ta tin tưởng đệ đệ này của ta.” Vô Hoa lập tức phản bác nói.

Đông Thiên Vương nghe vậy khóe miệng tà tà cười.

“Bảy vương đoạt vị, ba thiên vương nhìn chằm chằm, bản thân ta vốn cảm giác được nếu ba thiên vương và bảy vương nhảy vào chém giết lẫn nhau khiến cho lưỡng bại câu thương, ý nghĩa này cũng rất tốt a.”

“Lúc đó Đông Thiên chúng ta sẽ ngư ông đắc lợi?” Mặc Hiên cũng là người có đầu óc nhanh nhạy.

Đông Thiên Vương nghe vậy chậm rãi cười cười, ánh mắt ba động, tà khí gật gật đầu.

“Có thể được đến Phạm Đế thành chủ tín nhiệm, biết được cái chốt đóng, mở ra cái chắn, sợ rằng…” Trong mắt Đông Thiên Vương tà khí quay cuồng.

Sợ rằng, không đơn giản là vì để cho Đông Thiên hắn ngư ông đắc lợi đi.

“Tâm tư của tên này thật đúng là lớn thật, tiểu tử kia càng ngày càng làm cho ta hứng thú rồi.” Vuốt vuốt cằm, trong mắt Đông Thiên Vương không phải giận, cũng không phải sầu, ngược lại là thích ý tươi cười, đôi mắt đầy hứng thú.

“Ý của Vương là nói…”

“Ta cũng không có ý gì, các ngươi đều biết, ta đối với người của mình luôn luôn rất dung túng.” Đông Thiên Vương uống một ngụm trà, cười âm tà với Mặc Hiên.

Mặc Hiên nhìn Đông Thiên Vương cười, nháy mắt một cái đã hiểu rõ ràng.

“Ta đi làm.” Xoay người, bay nhanh đi xa.

Đông Thiên Vương khẽ cười một tiếng, tiếp tục ở bên ngoài màn sương trắng mịt mờ, cách vách bên trong là chém giết rung trời, là máu tươi chảy thành sông, mùi máu tươi tanh tưởi khắp nơi, hắn vẫn nhàn nhã uống trà của hắn.

Mà Vô Hoa thì nhìn về phía mưa rơi lất phất trong nội thành, Lạc Vũ, ngươi phải cẩn thận đó, tâm tư của Đông Thiên Vương chúng ta rất…

Gió tanh mưa máu, chém giết rung trời....
<<1...5354555657...239>>
Đến trang:

Quét Virus: An toàn

Nhận xét
Kenh360.Org, Wap Tải Game Hack, Truyện 18+, Wap truyện NVGT, Tải game miễn phí, Backlink, Youtube Donwloader
Load: 0.001348s | View: 17860 (+38)

On C-STAT