Từ một Phạm Đế thành nho nhỏ có thể phát dương quang đại trong tay hắn, với thành tựu như vậy chứng tỏ người này sống một đời kiêu hùng, không phải là không có đạo lý.
Lạc Vũ thấy vậy nhìn thoáng qua gương mặt thương lão mà kiên định của Phạm Đế thành chủ, cũng thật thà trả lời: “Không thuộc người của thế lực nào, bất quá với Đông Thiên Vương mà nói thì là quan hệ hợp tác.”
Nét mặt một mảnh tử khí Phạm Đế thành chủ nghe vậy, đôi mắt nhắm lại, trên mặt hiện lên vẻ đã đoán trước được.
“Có thể trải qua sa mạc, thong dong tiến vào nơi này, nếu nói không có quan hệ gì với tứ Thiên Vương, không ai sẽ tin lời ngươi, xem ra ngươi cũng là người thành thật.” Lão bộc của Phạm Đế thành chủ đứng bên cạnh Lạc Vũ chậm rãi mở miệng nói.
Lạc Vũ nghe vậy thản nhiên cười cười: “Với trạng huống của Phạm Đế thành bây giờ, ta không cần phải giấu diếm.”
Vừa nói vừa có chút lắc lắc tay.
Độc phấn, chất độc bị bảy vị vương rắc lên người đều bị lắc rơi xuống đất.
Nhìn qua cũng không có gì đặc biệt, nhưng tất cả đều là độc dược trí mạng.
Lão bộc thấy vậy, trên mặt chợt lóe mà qua sắc bén cùng bi phẫn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Súc sinh, một đám súc sinh.”
Thành chủ còn chưa có chết, bảy đứa con trai đã tự giết hại lẫn nhau cũng không nói đi, tứ đại chiến tướng dưới tay đắc lực nhất lại tự mình độc lập, bao vây vương cung.
Cắt đứt các phương tiện chữa bệnh, không cho các dược sư vào thành.
Đây…đây chính là muốn làm cho Phạm Đế thành chủ chết dần trong này.
Cứ nghĩ rằng hôm nay có chút lương tâm quay trở về, chấp thuận thánh dược sư không thuộc vùng đất Hỏa Ma tiến vào đây chữa bệnh.
Nguyên lai trong tâm lại tính toán dùng đến thủ đoạn này, bọn chúng sợ cha chúng còn chưa có chết, lôi hết tất cả độc dược ra, muốn mượn tay dược sư gián tiếp giết chết cha mình, bọn họ thật là một đám con “hiếu thảo” a.
Lạc Vũ phất tay áo, độc phấn bay cuồn cuộn, nhìn Phạm Đế thành chủ từ từ nhắm hai mắt lại, nhưng trên mặt lại lộ vẻ bi phẫn, lộ vẻ chết không cam lòng.
Chậm rãi nói: “Trong tay nắm quyền thế, những điều này ngài sớm đã biết không phải sao.”
Quyền lực, không ai mà không thích cả, càng huống chi là những người sinh ra trong gia đình đế vương.
Hơn nữa, bảy người con của Phạm Đế thành chủ cũng không phải là loại yếu đuối, đều là những nhân vật khôn khéo xuất sắc cực kỳ.
Người như vậy sao có thể cam lòng yếu thế hơn người khác?
Tình huống như vậy, muốn nghĩ như vậy cũng không có cửa rồi.
Chỉ cần Phạm Đế thành chủ vừa chết, cả Phạm Đế thành này sẽ nổi lên gió tanh mưa máu đoạt vị.
Chỉ bất quá bây giờ đề cập đến cũng có vẻ hơi sớm nhỉ. Lão cha còn chưa có chết, đám con cũng đã lung tung tranh vị rồi.
“Ba vị Thiên Vương khác thì sao?” Từ từ nhắm hai mắt, Phạm Đế thành chủ vạn phần suy yếu hỏi.
“Bọn họ cũng đã tới rồi.” Lạc Vũ cũng trả lời dứt khoát.
Phạm Đế thành hỗn loạn, đúng là cơ hội tốt để xuống tay, tứ Thiên Vương sao có thể bỏ qua.
Lạc Vũ dứt khoát nói hết lời, năm ngón tay khô gầy của Phạm Đế thành chủ gắt gao nắm thành nắm đấm, thân thể không ngừng run run, khóe miệng tràn ra một tia máu đen.
“Thành chủ, người… Người không cần lại quan tâm đến mấy chuyện này… Bọn họ bất hiếu như thế, cứ để cho bọn họ tự diệt lẫn nhau đi thôi.”
Lão bộc thấy vậy, lắc đầu bi thương trầm giọng nói.
Thất vương làm loạn, tứ Thiên Vương bên ngoài lại đang tới gần, nguy hiểm tiềm ẩn đang kề sát mi, giờ này bên trong lại bị nội chiến, tiền đồ của Phạm Đế thành, ôi…
Sớm muộn gì cũng sẽ bị hủy.
“Đây là tâm …huyết…suốt cuộc đời ta…” Năm ngón tay khô gầy nắm chặt lại nghe răng rắc, gương mặt hắc khí đột nhiên trở nên đỏ bừng.
Lạc Vũ thấy vậy khẽ nhíu mày, lập tức vươn tay điểm lên hai huyệt Đàn Trung, Bách Vị của Phạm Đế thành chủ.
“Nếu ngài còn kích động như vậy, hôm nay ngài sẽ không toàn mạng.” Không có khoa trương, cũng không có đe dọa, chỉ là nói lên thực tế.
“Giúp ta sống thêm hai ngày.”
Lạc Vũ vừa dứt lời, Phạm Đế thành chủ đang tức đến khí huyết quay cuồng đột nhiên mở mắt ra, đôi mắt lóe sáng, sắc bén nhìn Lạc Vũ.
Trên mặt ẩn ẩn dứt khoát cùng sát khí, đây vốn là biểu hiện của một người kiêu hùng sắp hết thời lại lộ ra điên cuồng.
Hắn không cam lòng, cũng tuyệt không thể để mặc như vậy.
Bảy tên nghiệt tử chết còn chưa hết tội, nhưng hắn vẫn còn có cháu, hắn không thể làm cho tất cả người trong tộc Phạm Đế thành bị giết chết hết khi thành bị công phá.
Hắn không thể để cho tứ Thiên Vương chiếm lấy Phạm Đế thành của hắn.
Phạm Đế thành là của hắn, cho dù là hắn hủy đi nó, cũng không để bốn Thiên Vương đạt được chút lợi ích nào.
Lạc Vũ nghe vậy nhướng mày hỏi: “Làm vậy ta có lợi gì?”
Phạm Đế thành chủ nhìn Lạc Vũ bình tĩnh trầm ổn, đôi mắt già nua hiện lên sắc bén: “Ngươi muốn lợi ích gì?”
Thanh âm yếu ớt, nhưng lại quyết đoán, sắc bén.
Đó là tinh thần thuộc về một người hồi quang phản chiếu, vô cùng rõ ràng, minh mẫn.
Lạc Vũ nghe vậy chậm rãi nói: “Bảy vương phản loạn, tứ tướng độc lập, bốn Thiên Vương bên ngoài uy hiếp bức ép.
Phạm Đế thành này sớm muộn gì cũng bị công phá, bất quá là thời gian sớm hay muộn mà thôi.
Thành bị phá, mọi người bị giết chết hết, y theo phong cách bốn Thiên Vương, một người trong tộc của ngài cũng đừng mong sống sót, những điều này, ngài hẳn là rõ ràng hơn so với ta rất nhiều.
Như vậy đi, con người của ta cũng không phải có trái tim cay độc, ngài đưa Phạm Đế thành cho ta, ta bảo đảm tôn bối, tôn tử của ngài sẽ không bị gì.”
Thanh âm nhàn nhã hạ xuống, Lạc Vũ nghiêng đầu nhìn Phạm Đế thành chủ.
Trung Vọ Môn của nàng và Đông Thiên Vương chỉ là quan hệ hợp tác.
Bất quá nếu Phạm Đế thành này thuộc về Trung Võ Môn hay thuộc về Đông Thiên Vương, bản chất của chuyện này rất rất khác nhau đa.
Đối tượng hợp tác, như vậy Phạm Đế thành thuộc về nàng cũng có thể nói chuyện hợp tác được vậy.
“Ngươi dựa vào cái gì cam đoan sẽ làm đúng như đã nói?” Lão bộc của Phạm Đế thành chủ đột nhiên chen vào một câu, gắt gao nhìn Lạc Vũ.
Ngủ ở trên giường, Phạm Đế thành chủ cũng nhìn không chuyển mắt tập trung vào Lạc Vũ.
“Chỉ bằng chính ta.” Lạc Vũ vươn tay chỉ chỉ giữa trán mình nói.
“Bây giờ ta không có bằng chứng gì đưa ra cho các người thấy, đánh cược một phen, được chứ?
Tin tưởng ta, chúng ta sẽ hợp tác, không tin ta, hãy cứ chờ Phạm Đế thành bị phá, ta, không bức thiết phải có Phạm Đế thành trong tay, bất quá, nếu ta đã đồng ý, ta đây nhất định sẽ làm được.”
Thanh âm thản nhiên, nhưng lại leng keng hữu lực.
Phạm Đế thành không dâng tặng cho nàng, không sao cả, nàng cũng muốn đó nhưng tuyệt đối không phải rất muốn.
Nhưng là, nếu không rơi vào tay nàng, cả vương tộc Phạm Đế thành một người cũng không sống sót, thành chủ muốn huyết mạch của mình truyền đến những đời sau, chỉ sợ rất là khó khăn a.
Không khí trong tẩm cung nháy mắt trầm lặng.
Bên trọng bên khinh đều phải tự suy nghĩ.
Một lát sau, thanh âm trầm thấp vô lực nhưng lại kiên quyết cực kỳ vang lên trong tẩm cung tịch mịch: “Đánh cuộc.”
“Tốt.”
Gió thu lạnh run, trận trận bay múa.
Ánh nắng vàng chiếu xuống Phạm Đế thành vẫn tỏa sáng như trước.
“Boong.” Ngay trong ngày thu sáng lạn dưới ánh mặt trời, một tiếng chuộng nặng nề gõ vang trên bầu trời Phạm Đế thành, liên tục mà rất nặng đi xa.
“Thành chủ băng hà…”
Bi thiết mà thê lương pha lẫn trong tiếng chuông bay xa.
Phạm Đế thành chủ băng hà, vị vương một đời kiêu hùng, quật khởi ở Hỏa Ma cùng tứ Thiên Vương, đã kết thúc.
“Cái gì, đã chết?” Sau khi tiễn chân Lạc Vũ vào điện, bảy vương vẫn một mực thối lui bên ngoài, trong lúc bọn họ đang ngầm đối địch lẫn nhau, đột nhiên nghe thấy tiếng chuông gõ vang, cha của bọn họ được lão bộc trung thành bên người, một cao thủ lợi hại nhất trầm thống hô lên, bọn họ không khỏi nhất tề sửng sốt.
Lão cha của bọn họ thật sự đã chết?
Sao có thể nhanh như vậy, còn không đợi bọn hắn chuẩn bị cho tốt.
“Két…” Trong tiếng chuông vang, cánh cửa điện bị mở ra, Lạc Vũ mặc một thân áo trắng nõn đi ra.
Vẻ mặt trầm trọng lắc đầu với bảy vương, nói: “Thành chủ đại hạn đã đến, bổn dược sư bất lực, lúc nãy đã đi về cõi tiên, các ngươi…”
“Có di chiếu gì không?”
Lạc Vũ còn chưa nói hết lời, lục vương mặc một thân hắc y đột nhiên lớn tiếng quát....
Quét Virus: An toàn