Trị khỏi bệnh cho hắn, như vậy bọn họ lại phải đợi đến khi nào nữa.
Sát khí mãnh liệt, tâm tư của ba vị đầu lĩnh đều giống nhau.
Ánh mắt sắc nhọn như đâm thẳng vào Lạc Vũ, trong không khí yên tĩnh, sát khí cực hạn hết sức căng thẳng.
Tỳ Hưu cùng Tiểu Ngân theo sau Lạc Vũ đi vào thấy tình cảnh này, tức giận muốn biến thân, Lạc Vũ lại chắp tay sau lưng, nhẹ nhàng phe phẩy.
Sắc thu lành lạnh, Phạm Đế thành lại lạnh hơn.
“Không có ai cần ta trị bệnh hả? Ác, ta còn tưởng rằng có thể kiếm được mớ tiền lớn đây, thì ra không có ai bị bệnh hết a, ta đây đi rồi.”
Hoang mang lắc lắc đầu, Lạc Vũ giống như lầm bầm lầu bầu nói với mình.
Sau đó, chậm như rùa xoay người đi về hướng cửa thành ra ngoài.
“Chậm đã.” Mà ngay lúc Lạc Vũ sắp bước ra khỏi cửa, còn chưa kịp đi đến cái lồng phòng hộ, một thanh âm mạnh mẽ vang lên, trên đống nhà cửa đổ nát, một nam tử mặc một thân hắc kim sắc chiến giáp đột nhiên xuất hiện.
“Lẫm tướng.” Nam nhân mặc áo choàng đen thấy người này, mắt nhất thời trầm xuống.
Lẫm tướng, một trong bốn vị tướng độc lập của Phạm Đế thành.
Lạc Vũ giả bộ không biết quay đầu.
Nam nhân mặc một thân hắc kim sắc chiến giáp, đứng dưới ánh nắng vàng, lạnh lùng nhìn lướt qua tình huống hiện tại, lạnh lùng nói: “Thành chủ còn chưa có chết, như thế nào, đã chờ không kịp nữa rồi sao, ngay cả trị bệnh cũng không cho người ta trị?”
Thanh âm lạnh nhạt, cũng không mang áp bách, nhưng nội dung câu nói lại nặng tựa thái sơn.
Tam vương đang bùng phát sát khí, muốn giết chết Lạc Vũ, nghe vậy nhất tề nhướng mày, tội danh lớn như vậy bọn họ cũng không dám gánh.
Mặc dù, hành động của bọn họ là có ý như vậy, nhưng cũng không thể làm cho đối phương nói ra khỏi cửa miệng, bọn họ gánh không nổi.
Lập tức, nam nhân áo đỏ liền trầm giọng nói: “Lẫm tướng, cơm có thể ăn bậy, nói cũng không thể nói lung tung, bổn vương đang muốn dẫn vị thánh dược sư này tiến cung trị bệnh cho phụ vương ta đây.”
“Đúng vậy, bổn vương cũng có ý này.”
“Đúng là như thế.” Hai vị vương gia khác cũng lập tức cao giọng nói.
Đứng trên đống ngói đổ nát, Lẫm tướng không nói gì, chỉ dùng hai tay ôm ngực, lạnh lùng nhìn tam vương tự giết hại lẫn nhau.
“Đi thôi, vị thánh dược sư này, bổn vương dẫn ngươi tiến cung.” Nam nhân áo lam vừa động thân hình một cái, đã đứng bên người Lạc Vũ, nắm lấy tay nàng.
Lạc Vũ lập tức “ôi chao” một tiếng, tay bị nắm đỏ quét.
Từ khi bệnh tình phụ vương bọn họ trở nên trầm trọng, vương cung Phạm Đế thành liền đóng cửa, không cho bất cứ ai trong bảy vị vương gia tiến vào, lúc này, nếu có thể mượn danh nghĩa dẫn thánh dược sư tiến vào trị bệnh, như vậy…
Hai vị vương khác sao lại không hiểu chuyện này, lập tức phất tay áo một cái, cũng đã đứng bên người Lạc Vũ rồi.
Hai người nhất tề nắm tay kia của Lạc Vũ.
“Để cho một mình ngươi đi, bổn vương lo lắng.”
“Đúng vậy, một thánh dược sư không thuộc bất cứ thế lực gì ở Hỏa Ma rất hiếm, ai dám cam đoan hắn đi với ngươi, ngươi sẽ rắp tâm làm ra chuyện gì?”
“Ôi chao, tay đau quá…”
“…”
“Cùng nhau đi.”
“Được, chúng ta cùng nhau đi.”
Ngay lúc Lạc Vũ giả bộ “ôi chao” một tiếng, không ai trong ba vương thả tay Lạc Vũ ra, sau khi đạt thành hiệp nghị trong thời gian ngắn ngủi, ba vương không ai phòng bị Lạc Vũ, bỏ qua chuyện đánh nhau, ba người đẩy Lạc Vũ hướng bên trong Phạm Đế thành mà đi.
Một mảnh hỗn loạn, chính thức là một mảnh hỗn loạn.
Nơi đi qua, người dân thưa thớt, vết máu loang lỗ.
Thất vương đoạt vị, tứ tướng độc lập, Phạm Đế thành giống như địa ngục.
Những trận xung đột nặng nề liên tiếp diễn ra, bảy vương đều tự chưởng quản bảy phạm vị trong Phạm Đế thành, đều có phân chia giới hạn rõ ràng.
Mới vừa rồi, ba vị vương đen, đỏ, lam đang tranh chấp giành cửa thành trọng địa, cho nên binh tướng sáp vào nhau chém giết, lúc này, tam Vương lại giống trống khua chiêng danh chính ngôn thuận tiến vào vương cung.
Chuyện này sao có thể làm cho tứ vương còn lại nhường đường.
Bởi vậy, mấy phen minh đao ám tiễn, ngươi tới ta đi, mấy phen binh nhung gặp lại, đao kiếm ngang dọc.
Ai cũng không dám gánh lấy tiếng xấu không cho dược sư trị bệnh cho phụ vương, sẽ bị mấy người còn lại có cớ thảo phạt, ai cũng không muốn cho đối phương chiếm chỗ tốt.
Kết quả chính là, cuối cùng Lạc Vũ bị bảy vương tự mình áp giải, xuyên qua trùng trùng điệp điệp binh trận, thế lực và quân đội ma thú.
Bước qua tầng tầng bẫy rập, cơ quan, dưới sự giám thị, hộ tống của bảy vương, tiến vào vương cung.
Chính thức là một thân quang vinh sủng đó nha.
“Xem bệnh cho cẩn thận, nếu ngươi dám có một chút sai sót, cẩn thận cái mạng chó của ngươi.”
Ven đường, Lạc Vũ nghe lời này đã lùng bùng cái lỗ tai lắm rồi, nhưng cũng không thể không giả vờ nơm nớp lo sợ, liếp tiếp đáp ứng.
Hơn nữa, làm bộ như không biết bọn họ lén lút thả lên cố tay áo nàng vô số độc dược, độc phấn, chỉ cần nàng nhúc nhích, là có thể làm cho người bị bệnh nặng trực tiếp đến Diêm Vương điện đăng ký hộ khẩu.
Vương cung Phạm Đế thành, làm bằng hoàng kim, tinh xảo tuyệt luân, một loại bộc phát hết tất cả vẻ tinh xảo ra ngoài.
Thiếu chút nét tích cóp tinh hoa hàng ngàn, hàng vạn năm, trong sự tinh xảo cũng ít đi sự tự tin và nội hàm, đã hoàn toàn biến mất trong một mảnh âm trầm.
“Bảy Vương lui ra, thánh dược sư tiến vào điện.” Trong tẩm cung trống trải của thành chủ không có bất luận kẻ nào, cửa điện không gió tự động mở ra, bên trong điện truyền ra một thanh âm lãnh đạm.
Bảy vương phủi tay, làm ra một bộ dáng khiêm nhường không theo vào, tùy ý Lạc Vũ một người tiến vào tẩm cung.
Gió thu dày, Lạc Vũ một mình đạp bước mà lên, tại nơi không ai nhìn thấy nàng, nhẹ nhàng giương lên khóe miệng.
Chương 86: Đường Lang Bộ Thiền
Vương cung hoàng kim, xa xỉ nhưng lại nát vụn.
Lúc này, dưới ánh mặt trời chói sáng, cũng không làm nổi bật nét kim bích huy hoàng như ngày xưa, đã trở thành một mảnh lờ mờ không ánh sáng.
Lạc Vũ nâng bước tiến về phía trước, nhạ nhàng đẩy ra tấm màn che đậy cửa điện, tiến vào tẩm cung của thành chủ, nơi mà tứ Thiên Vương nhìn trộm, thèm muốn đã lâu.
“Nhìn kỹ hãy đi.”
Vừa tiến vào tẩm cung âm trầm, một thanh âm già nua truyền đến, ngay sau đó một vật rơi xuống trước chân Lạc Vũ, bắt đầu chỉ đường đi cho nàng.
Lạc Vũ thấy vậy nhất thời hiểu rõ, nguyên lai trong tẩm cung Phạm Đế thành chủ bố trí đầy rẫy cơ quan, bẫy rập, khó trách thất Vương làm phản bên ngoài loạn như vậy, cũng không dám tiến đến chỗ này.
Phạm Đế thành chủ này đúng là tuy già mà không hồ đồ a.
Tâm tư trầm tĩnh, Lạc Vũ bước theo viên trân châu chỉ đường phía trước vạt áo, đi trong tẩm cung âm trầm như đi dạo.
Cuối cùng đi đến giường đá hắc ngọc tĩnh mịch.
Hắc ngọc thạch tinh xảo được khảm xung quanh bằng vàng, nhìn khắp tẩm cung càng lộ vẻ tục tằn, nhưng mặt khác cũng thể hiện tuyệt đối xa xỉ cùng điên cuồng.
Lúc này, phía trước chiếc giường tinh xảo, một lão nhân nhìn Lạc Vũ với cặp mắt lóe sáng, người đã lão, tóc đã hoa râm, ánh mắt cũng rất sắc bén, giống như cặp mắt của chim ưng.
Làm cho người đối diện không rét mà run.
Lạc Vũ ngẩng đầu không nói gì, cũng lão nhân mắt đối mắt.
Lão bộc nhìn hai mắt Lạc Vũ, không nói một cái gì cả, chậm rãi xoay người, tránh đường sang một bên.
Trong mắt có hiểu rõ, có kết thúc kiêu hùng, lộ ra bi ai.
Lạc Vũ thấy vậy chậm rãi đi đến trước giường hắc ngọc.
Trên giường, Phạm Đế thành chủ đã qua tuổi năm mươi, tóc nửa hoa râm, lúc này trên mặt lộ vẻ một mảnh tử khí, đã vốn là thở ra thì nhiều mà hít vào thì ít.
Lạc Vũ nhìn thoáng qua Phạm Đế thành chủ, vươn tay bắt mạch, sau đó chậm rãi lắc đầu: “Bệnh đã đến giai đoạn cuối, không có thuốc nào cứu được.”
Bệnh đã bị kéo dài đến tận bây giờ, không phải nàng không muốn cứu, mà cho dù Đại La Thần Tiên trên trời có xuống cứu, cũng không có khả năng hồi xuân.
Phạm Đế thành chủ vốn là đại hạn đã đến, không cách nào cứu.
Lão bộc nghe vậy nhắm hai mắt lại, thật sâu hít vào một hơi.
Trên mặt tỏ vẻ như đã đoán trước được kết quả này, nhưng hy vọng cuối cùng cũng đã tiêu tan dập nát.
“Khụ khụ… Ngươi là người…phương nào?” Ngay lúc Lạc Vũ vừa nói xong, Phạm Đế thành chủ đột nhiên lên tiếng.
Đôi mắt đang nhắm chặt, chậm rãi mạnh mẽ mở ra.
Lạc Vũ cúi đầu, ánh mắt nhìn thẳng đôi mắt già nua của Phạm Đế thành chủ.
Đôi mắt đầy khí thế mà bén nhọn, không phải là ánh mắt tan rã mở đục của người sắp chết, mà là the thé sáng tỏ hết thảy....
Quét Virus: An toàn
