Teya Salat
* Danh ngôn tình yêu: Tình yêu nâng cao con người thoát khỏi sự tầm thường.
Tip Sử dụng trình duyệt Uc Browser để đọc truyện nhanh nhất!
[QC] DinhCaoMobi.Net - Wap tải game miễn phí cho di động
Fanpage
Tìm kiếm
Menu Nhanh
Đặc Công Hoàng Phi - Chương 71 - Hết

Đặc Công Hoàng Phi - Chương 71 - Hết

Trang đọc truyện
score
Đánh giá: 4.5/5, 17916 bình chọn



Bọn họ hiểu biết rất rõ cao thủ Vọng Thiên Nhai Nhìn.

Bọn họ canh phòng rất nghiêm mật, chỉ cần người của Vọng Thiên Nhai dám đến, bọn họ sẽ có đi mà không có về.

Mà lúc này đây, thủ đoạn của người công kích không giống bất cứ cao thủ nào của Vọng Thiên Nhai, cũng không phải là tím tôn vương giả có giao tình với Vọng Thiên Nhai giúp đỡ.

Người tấn công này rất thần bí, đến bây giờ bọn họ cũng chưa tìm thấy bóng dáng của người nọ.

Nhưng là, người này thật lợi hại, nhiều binh sĩ như vậy cư nhiên không có biện pháp nào đối phó với hắn.

“Các ngươi đi xem một chút đi.” Trong trướng, một người khác lên tiếng.

“Vâng.”

Lập tức, một vài người nhảy ra khỏi vị trí ẩn nấp, chạy về hướng đang hỗn loạn.

Thân ảnh nhoáng một cái, vừa lúc Lạc Vũ núp ở phía sau bọn họ, mượn cơ hội này xuyên vào.

Thân hình vừa động, thừa dịp khoảng không mấy người vừa chạy đi, lắc mình một cái đến bên cạnh doanh trướng Đế Phạm Thiên, thân hình nhanh chóng biến mất ở chỗ tối.

Ngay sau đó, bởi vì có mấy người rời khỏi vị trí, các cao thủ phòng hộ lại được bố trí một lần nữa, một lần nữa thay nhóm khác ẩn núp vây quanh bảo vệ doanh trướng Đế Phạm Thiên.

Mà bọn họ cũng không biết Lạc Vũ đã trà trộn vào được rồi.

Vô thanh vô tức, không có bất cứ khí tức đấu khí nào, đây là điểm lợi thế của Lạc Vũ.

Khom người bò sát dưới chân doanh trướng Đế Phạm Thiên, Lạc Vũ ngừng thở, lấy thế bò của con rùa, vẫn không nhúc nhích, một chút khí tức cũng không để lộ ra.

Bên cạnh, Đế Phạm Thiên và đông đảo các cao thủ xung quanh lại không có ai phát hiện sự tồn tại của Lạc Vũ.

Gió lạnh lãnh liệt, xa xa Tiểu Hồng phá hư càng ngày càng nặng.

“Hẳn là nhóm người đốt Độc Vĩ Phong của Phùng Thành quốc.” Trong doanh trướng, thần sắc Á Vô Quân vẫn không thay đổi, mở miệng nói.

Đế Phạm Thiên tựa người vào ghế dựa lớn, nghe vậy gật đầu, cũng không bất cứ xao động và bối rối gì cả, phảng phất như hắn căn bản không để ở trong lòng.

“Việc chuẩn bị chiều hôm nay như thế nào rồi?” Nhấp một ngụm rượu trong tay, khóe miệng Đế Phạm Thiên nhếch lên.

Ngón tay Á Vô Quân gõ hai cái trên mặt bàn: “Tất cả đã an bài xong, chỉ chờ đêm nay động thủ.”

Đế Phạm Thiên nghe vậy gật đầu, ừ một tiếng, lại chậm rãi nói: “Đem trận tuyến đang ép gần ở phía trước chia ra, dùng toàn lực ép sát, đem Vân Thí Thiên bức ra ngoài.”

“Vâng.” Một người đáp lời, Á Vô Quân đột nhiên cười: “Tối nay, chắc chắn sẽ khiến Vọng Thiên Nhai suốt đời khó quên.”

“Ha ha.” Đế Phạm Thiên nghe vậy nhất thời cười lớn ra tiếng, tiếng cười lộ vẻ tự tin và tự nhiên, làm cho người ta nghe vào trong lòng cũng cảm thấy vui sướng lây.

Lẳng lặng ẩn dấu trong góc, Lạc Vũ có chút nhíu mày.

Lời này của Đế Phạm Thiên là có ý gì?

Đêm nay, đêm nay Đế Phạm Thiên sẽ đối Lợi Châu, sẽ đối Vân Thí Thiên làm cái gì?

Chương 98: Tuyệt Sát Chi Chiêu
Cơn gió thổi qua, rét lạnh thấu xương.

Lạc Vũ nghe nói thế liền giật mình, khuynh tai nghe kỹ.

Nhưng Đế Phạm Thiên và Á Vô Quân lại không tiếp tục bàn về đề tài này nữa, bắt đầu thảo luận một chuyện khác.

Lạc Vũ cảm thấy nỗi lo lắng như bị treo lơ lững giữa không trung, không cách nào thả lõng xuống được.

Nhưng cũng không dám coi thường vọng động, nàng hao tổn tâm cơ không để ý đến tình huống hiện tại của Vân Thí Thiên, lẻn vào doanh trại Đế Phạm Thiên, không phải để ám sát hắn.

Mưu tính của nàng không thể vì lo lắng hoảng hốt mà làm rối loạn được.

Lẳng lặng ẩn núp, Lạc Vũ đè ép nỗi lắng muốn biết tất cả tình huống, vẫn không dám nhúc nhích tiếp tục nghe ngóng.

“Các chủ, người nọ chạy thoát”

Ngay lúc này, trong doanh trướng đột nhiên truyền đến thanh âm bẩm báo.

Đế Phạm Thiên vừa nghe có chút kinh ngạc, giống như không tin nổi sau khi hắn phái ra cao thủ truy bắt, vẫn để cho thích khách quấy rối chạy thoát: “Hắn thoát rồi sao?”

“Bọn ty chức thất trách.” Mấy cao thủ bị phái ra tra xét, xấu hổ lên tiếng.

“Có thấy rõ là người nào hay không?” Đế Phạm Thiên nghe vậy, gợi lên một tia hứng thú.

Trong nháy mắt doanh trướng trở nên tĩnh lặng, một lúc lâu sau mới có người trả lời: “Không có, chúng ta cũng không thấy rõ người nọ là nam hay là nữ.

Chúng ta… Chúng ta… Không thấy được thân ảnh của người nọ.”

Mấy người đứt quãng hồi đáp, nghe ra là vạn phần xấu hổ.

“Ngay cả hình dáng người ta các ngươi cũng không nhìn thấy, chuyện này quả thật rất có ý vị rồi.” Thanh âm ôn nhuận, nho nhã của Đế Phạm Thiên vang lên trong doanh trướng.

Nghe trong giọng nói không có bất cứ ý tứ trách hờn nào, nhưng hào khí trong doanh trướng lại thay đổi rồi.

Lạc Vũ ẩn núp ở trong góc, nhìn không thấy tình huống trong doanh trướng, nhưng nàng vẫn cảm giác ra được áp lực không ngừng quanh quẩn trong doanh trướng.

Vẫn duy trì tần suất hơi thở, Lạc Vũ lẳng lặng ẩn núp .

Nàng đã thừa dịp loạn tiềm nhập đến nơi này, Tiểu Hồng quấy rối ở cách đó không xa tự nhiên có thể chạy thoát.

Đế Phạm Thiên mặc dù có nhiều cao thủ.

Bất quá chỉ cần nơi nào có hòn đá, Tiểu Hồng chỉ cần muốn chạy, cho dù người của Đế Phạm Thiên có đông đi nữa cũng hoàn toàn không có cách nào bắt được nó.

Ánh mặt trời sáng lạn, trong doanh trướng lại là một mảnh thâm trầm.

“Nếu mấy người bọn họ cũng không cách nào phát hiện, như vậy thân pháp của người đến quấy rối sợ rằng không phải là người bình thường, ít nhất thân thủ cũng không thấp hơn Các chủ.”

Ngay trong không khí trầm mặc, Á Vô Quân chậm rãi mở miệng.

Lạc Vũ không có nghe đến Đế Phạm Thiên lên tiếng trả lời, đoán rằng hắn ta gật đầu đồng ý.

“Không thua kém các chủ, như vậy cũng sẽ không kém hơn Vọng Thiên quân vương, với thủ đoạn và thân phận như vậy, chỉ sợ rằng người nọ cũng không phải đến giúp Vọng Thiên Nhai.”

Á Vô Quân nói đến đây, dừng lại một chút mới nói tiếp: “Huống hồ, chúng ta cũng không có bất cứ tổn thất gì, ta nghĩ cao nhân nọ là tìm lầm đường?”

Chỉ phá hư, náo động có một chút đã bỏ chạy đi, quân doanh của bọn họ cũng không có tổn thất gì.

Không phải đi lầm đường, chẳng lẽ là chạy tới đùa?

Á Vô Quân vừa dứt lời, mọi người trong doanh trướng trầm mặc một lát, Đế Phạm Thiên mới chậm rãi mở miệng nói: “Có lẽ là vậy, bất quá phái người đi xuống, kiểm tra một lần nữa toàn quân doanh có chỗ nào dị thường không.

Về phần các ngươi, ta chỉ bỏ qua cho các ngươi lúc này đây, nếu thân thủ người nọ cao hơn các ngươi nhiều như vậy, các ngươi không phải là đối thủ nên không bắt được, ta có thể thông cảm cho các ngươi.”

Hắn vừa dứt lời, Lạc Vũ có chút giương lên mi.

Khá lắm Đế Phạm Thiên, quả nhiên lợi hại, từ trong tình huống phá hư, quấy rối, lại có thể phát hiện chỗ không đúng, bắt đầu tra quân doanh, không hổ là một phương quân vương.

“Vâng, đa tạ các chủ.”

Cùng khắc, mấy người kia thở nhẹ ra một hơi, vội vàng rời khỏi doanh trướng, rất nhanh truyền lại những lời phân phó của Đế Phạm Thiên ra ngoài.

Hơn nữa, lại quay về nguyên lai vị trí cũ của bọn họ, vây xung quanh bảo vệ doanh trại của Đế Phạm Thiên một giọt nước cũng không lọt.

Cũng làm cho nơi mà Lạc Vũ đang ẩn núp vây lại bên trong.

Không có một tia đường lui.

Lạc Vũ bất động tại chỗ như một hòn đá trên mặt đất, lẳng lặng che dấu chính mình.

Trong doanh trướng, Đế Phạm Thiên cùng Á Vô Quân bắt đầu thương nghị chuyện khác, cũng không có ý định đứng dậy.

Gió lạnh như trước, sát khí lại càng ngày càng nặng ở phương xa.

Biên quan Lợi Châu thành.

Gió bắc gào thét mà qua, tường thành hoàn toàn bị màu đỏ tẫm nhiễm, binh mã Vọng Thiên Nhai và Phạm Thiên Các vẫn còn đang giao chiến với nhau, giống như vĩnh viễn cũng không kết thúc.

Huyết chiến nơi cửa thành, không phải ngươi chết, chính là ta sống.

Phạm Thiên Các cùng hai đại liên quân không tiếc nhân lực, vật lực, tài lực, không ngừng tấn công thành trì Lợi Châu.

Thành trì kiên cố như Lợi Châu, cũng bắt đầu xuất hiện lỗ hỗng, xuất hiện trạng thái mệt mỏi, vô lực.

“Cửa thành đông bị công phá ra một khe hở nhỏ rồi, mau…”

Tiếng gió rít gào xen lẫn trong tiếng thét, binh mã vừa lui vào trong nghỉ ngơi một chút tại tường thành phía nam, chưa kịp lấy lại sức, cũng mặc kệ đầy người đều là máu, nhắm về hướng cửa thành đông chạy vội tới hỗ trợ.

“Giếttttt…”

Đấu khí sớm đã hao hết, biến ảo không ra được bất cứ binh khí nào.

Binh sĩ đến tiếp ứng, giơ lên đại đao nhiễm máu hồng hồng trong tay, liều mạng lao bổ về huớng quân địch.
...
<<1...9091929394...239>>
Đến trang:

Quét Virus: An toàn

Nhận xét
Kenh360.Org, Wap Tải Game Hack, Truyện 18+, Wap truyện NVGT, Tải game miễn phí, Backlink, Youtube Donwloader
Load: 0.001454s | View: 17916 (+30)

On C-STAT