Những quần thần đang bối rối, lại càng bị hoảng sợ, nhưng sau khi kinh hách trôi qua cũng đã trầm tĩnh lại.
Đúng vậy, năm đó Vọng Thiên Nhai cũng không phồn thịnh như bây giờ, bọn họ cũng là một đường xông pha ở Phật Tiên Nhất Thủy, đánh ra được giang sơn như hôm nay.
Năm đó khi đó đối mặt với nguy hiểm cũng không sợ, hôm nay, Vọng Thiên Nhai đã có thanh thế như thế này, cớ sao lại sợ hãi.
Gió đêm lạnh như băng, ngọn đèn dầu chập chờn.
Khắp cung điện không ai trả lời Vân Thí Thiên, nhưng thần sắc lại trầm ổn xuống rất nhiều.
Vân Thí Thiên thấy vậy lạnh lùng gật đầu, đứng bật dậy nói: “Ngũ Lộ, 13 quốc, không sai, thế lực rất mạnh, cơ hồ là thế lực khắp Phật Tiên Nhất Thủy đối kháng với Vọng Thiên Nhai.
Nhưng là, như vậy thì thế nào?
Vọng Thiên Nhai ta là dễ dàng bị công phá như vậy sao?”
Lạnh như băng mà tràn ngập tự tin cuồng vọng quanh quẩn khắp đại điện.
Tóc bạc không gió tự động bay, hai mắt Vân Thí Thiên đảo qua tất cả quần thần trước mặt, mỗi chữ mỗi câu, thanh âm lãnh trầm như băng: “Các ngươi nhớ kỹ một chút cho ta.
Đế Phạm Thiên hắn có thể liên lạc tất cả thế lực tại Phật Tiên Nhất Thủy vây công Vọng Thiên Nhai, bọn chúng dựa vào Vọng Thiên Nhai chưa chuẩn bị, là lợi dụng lúc Vân Thí Thiên ta bị thương nặng không quản lý được Vọng Thiên Nhai, lợi dùng lúc Vọng Thiên Nhai ta quân tâm hỗn loạn.
Cho nên mới có thể thuyết phục được các thế lực khác xuất binh lúc này.
Nhưng là, bây giờ bổn quân có phải hay không bị thương nặng hôn mê không quản lý được?
Vọng Thiên Nhai ta có phải hay không lâm vào một mảnh hỗn loạn?”
“Không phải.” Tiếng hét vang lớn lạnh như băng trong đại điện, quần thần nhất tề cao giọng quát.
“Tốt lắm.” Vân Thí Thiên gật đầu.
“Nếu không phải, chúng ta sợ cái gì? Chúng ta hoảng cái gì?
Hắn Ngũ Lộ, 13 quốc nói liên thủ liền liên thủ tấn công Vọng Thiên Nhai ta, Vọng Thiên Nhai ta không động tới nhiều thế lực như vậy.
Chẳng lẽ Đế Phạm Thiên hắn nói động là động được hay sao.
Các ngươi đã theo bổn quân lâu như vậy rồi, nếu còn cần bổn quân nhắc nhở các ngươi, bây giờ nhân tiện cút cho ta.”
Thanh âm sắc bén trầm như nước, sắc bén như gươm.
Trong nháy mắt nghị chính cung rơi vào yên tĩnh, ngay sau đó quần thần xấu hổ: “Chúng thần hổ thẹn.”
Vân Thí Thiên nghe vậy chậm rãi hít vào một hơi, ánh mắt lạnh như băng đảo qua quần thần đang hổ thẹn: “Trận này, có cần bổn quân dạy cho các ngươi nên đánh như thế nào? Phòng ngự như thế nào? Tính toán như thế nào hay không?”
“Không cần.” Một lời vừa dứt, Phong Vô Tâm, Yến Lâm, Yến Trần, vài vị đại tướng, lập tức ngửa đầu rống to một tiếng.
Phía sau, các đại thần khác cũng theo sát sau đó cao giọng đáp lời.
Vân Thí Thiên vung tay áo, hài lòng gật đầu một cái, lấy lại ý chí chiến đấu ngày xưa, tốt lắm, sau đó trầm giọng nói: “Truyền lệnh Càn Khôn Bát Bộ và Nhị Thập Bát Tinh Túc, đi trước trợ giúp tam quan.
Truyền lời cho tam đại Đô Đốc, bổn quân phái ra toàn bộ cao thủ cho bọn hắn, nếu còn không biết nên làm như thế nào, còn liên tiếp thỉnh cầu trợ giúp.
Như vậy cút xuống cho ta, bổn quân tự mình đi áp trận.”
“Quân vương bớt giận.” Mãn đại điện quần thần nhất tề cúi đầu.
“Bây giờ, bổn phận của ai người nấy làm, còn có ai cần bổn quân chỉ dạy làm từng bước như thế nào hay không?” Tóc bạc như tuyết, dung nhan như băng.
Một âm hạ xuống, quần thần trong điện liếc nhau, nhất tề tụ cùng một chỗ, rất nhanh ấn theo nhiệm vụ từng người phân công với nhau.
Bọn họ vốn là theo Vân Thí Thiên đánh ra đạt được thiên hạ, phải làm cái gì, nên làm như thế nào, biết rõ nhất thanh nhị sở.
Lúc nãy hoảng sợ bối rối vì tất cả thế lực Phật Tiên Nhất Thủy vây công Vọng Thiên Nhai, ngay sau đó bị Vân Thí Thiên đả thông tư tưởng.
Đều tự phục hồi tinh thần lại, tự nhiên không cần phải có người chỉ dạy nên làm gì.
Vân Thí Thiên thấy vậy âm thầm gật đầu, lập tức nói với Phong Vô Tâm: “Phong Vô Tâm, nơi này giao cho ngươi tọa trấn chỉ huy.”
Phong Vô Tâm nghe vậy nhíu mày: “Quân vương muốn đi Lợi Châu?”
Vân Thí Thiên gật đầu, Lợi Châu rất mấu chốt, chỉ sợ Yến Phi không phải là đối thủ của Đế Phạm Thiên, cho nên hắn phải tự mình đi áp trận.
“Không ổn, quân vương, Ngũ Lộ, 13 quốc, Ngũ Lộ đã ra, trong 13 nước có 7 nước không có động tĩnh gì, ta sợ rằng…”
Phong Vô Tâm chau mày chỉ chỉ Thương Sơn trùng điệp phía sau lưgn Vọng Thiên Nhai.
Trận vây công này, sợ rằng Đế Phạm Thiên còn chưa có ra sát chiêu.
Chương 95: Tập Kích Trong Đêm
Vân Thí Thiên nhìn thủ thế của Phong Vô Tâm, trong mắt chợt lóe mà qua sát khí.
Lạnh lùng gật đầu: “Nhất định là bọn chúng đang tìm mọi cách đối phó chúng ta.”
Ở ba mặt của Vọng Thiên Nhai tiếp giáp với các quốc gia khác, chỉ có sau lưng là dựa vào dãy núi trùng điệp, không có con đường có thể đi tới.
Bởi vậy, lúc này Ngũ Lộ và 13 quốc đang bao vây muốn đến tiêu diệt, chỉ chừa lại phía sau lưng là chưa kịp vây công.
Bất quá, Đế Phạm Thiên là ai.
Người khác không biết hắn, chẳng lẽ ta cũng không biết luôn sao, người ta cho rằng không thể đi qua, hắn chắc chắn sẽ tìm mọi cách để đi qua cho bằng được.
7 nước còn lại chưa thấy tăm hơi đâu cả, sợ rằng bọn họ là đang tính toán xuất phát tấn công từ dãy núi phía sau lưng Vọng Thiên Nhai.
“Vậy quân vương, người…” Phong Vô Tâm nghe Vân Thí Thiên khẳng định như thế, nhưng lại còn muốn đi Lợi Châu, không khỏi nhíu mày thật sâu.
Ba mặt Vọng Thiên Nhai đã bị bao vây bởi quân địch, nếu phía sau lưng lại bị Đế Phạm Thiên để ý, như vậy hậu quả…
Lúc này nếu quân vương không tọa trấn tại kinh đô Vọng Thiên Nhai, lại còn đi Lợi Châu, này…
“Chính là bởi vì biết, cho nên phải đi.” Vân Thí Thiên sắc bén, lạnh lùng lên tiếng, trong mắt hiện lên nồng nặc sát khí.
“Chờ bọn họ đến tấn công từ sau lưng, khi đó đã chậm rồi.”
Tay áo bào phất một cái, Vân Thí Thiên xoay người đi về hướng ngoài điện.
Bóng đêm đen nhánh, tóc bạc như tuyết.
Trong nháy mắt Phong Vô Tâm đã hiểu rõ ý tứ của Vân Thí Thiên.
Nếu chỉ ngồi chờ Ngũ Lộ, 13 quốc bao vây từ phía tiêu diệt, khi đó, cho dù Vọng Thiên Nhai có thực lực thông thiên, chỉ sợ cũng đã lâm vào họa diệt quốc.
Mà bây giờ, thừa dịp 7 nước còn chưa kịp đến phía sau lưng, quân vương cùng với tam quan phối hợp đánh lui hoặc giữ vững biên quan.
Đến lúc đó, mới có thực lực quay đầu đối phó 7 nước đánh từ phía sau.
Nếu không, cái gì cũng đều đã chậm.
Hung hăng nắm lại bàn tay, Phong Vô Tâm cũng không lại ngăn cản Vân Thí Thiên rời đi.
Tình hình của Vọng Thiên Nhai lúc này, mặc dù mới vừa rồi Vân Thí Thiên nói nghe rất dễ dàng.
Nhưng là, trong tâm lý bọn họ đều rất rõ, đây đã đến tình cảnh sống chết trước mắt rồi.
Ba mặt quân địch bao vây tiêu diệt, khoảng chừng đến gần 400 vạn binh mã.
Thực lực này quả thực so với Vọng Thiên Nhai là khác biệt một trời một vực.
Bị hủy diệt hay là thành công, mấu chốt xảy ra chỉ trong khoảnh khắc.
Một bước đi sai, như vậy cả bàn cờ đều thua.
Lúc này bọn họ không có thế lực bằng liên quân, cũng không thể ngồi chờ chết, chỉ có thể liều mạng.
Vào đông, buổi chiều gió lạnh vù vù thổi qua vương cung tinh xảo trong kinh đô Vọng Thiên Nhai, rét lạnh dị thường.
Năm rồi, Vọng Thiên Nhai chưa từng cảm thụ qua trời đông giá rét.
Năm nay, rốt cục đã cảm giác được rét lạnh đến kinh người.
Ngọn đèn dầu sáng rỡ, không ngừng lui tới.
Kinh đô Vọng Thiên Nhai, không một ai có thể an giấc ngủ.
Mà lúc này đóng quân ở biên quan Lợi Châu, dù bận bịu nhưng Đế Phạm Thiên vẫn ung dung.
Trăng tròn nhô lên cao, đình thủy tạ vẫn như trước.
Một vò rượu nấu, hai cái chén ngọc, đối nguyệt mà ẩm, nhàn nhã vạn phần.
“Trước trận đại chiến, tâm tình của Phạm Thiên các chủ tốt quá nha.” Phật Quân Vương cầm chén rượu trong tay, tựa vào ghế đá nhìn Đế Phạm Thiên.
Đế Phạm Thiên nhàn nhã nhấp một ngụm rượu trong chén, mỉm cười nói: “Chẳng lẽ tâm tình của Phật Quân Vương không tốt sao?”
Phật Quân Vương vừa nghe cũng cười lên một chút, nhướng mày nói: “Cũng như bình thường thôi, không tính là tốt, tên Vân Thí Thiên kia mạnh đến mức nào, trong lòng ta và ngươi đều rõ.
Lúc này đây, Ngũ Lộ và 13 quốc vây công tiêu diệt hắn, mặc dù nắm chắc thành công đến 9 phần, nhưng một khi thành công chưa đạt trong tay, ta cũng không muốn cao hứng quá sớm.”
Đế Phạm Thiên nghe vậy ưu nhã cười, chậm rãi gật đầu nói: “Phật Quân Vương quả nhiên cẩn trọng.”
“Chẳng lẽ Phạm Thiên các chủ ngươi không thận trọng sao?” Phật Quân Vương nhìn thoáng qua Đế Phạm Thiên: “Binh mã đã sẵn sàng, nhưng lại chỉ muốn tạo nên áp lực, phái ra các nước nhỏ tấn công trước....
Quét Virus: An toàn
