Bây giờ, Lạc Vũ muốn hắn hỗ trợ, ha hả…
“Thù lao có thể thương lượng.” Lạc Vũ hít sâu một hơi, đem tất cả vội vàng xao động đặt vào sâu trong lòng, thần thái khôi phục trầm ổn.
Một người một ngựa đi đánh không thể giúp được Vân Thí Thiên, ngược lại chẳng khác nào chính mình giống như là đi tìm chết.
Nàng sẽ không làm những chuyện liên lụy người khác, cũng không để người khác bị liên lụy bởi chuyện của mình.
Muốn đi, cho dù không thể ngăn cơn sóng dữ, cũng phải đánh ra một kích liền trúng mới được.
“Tốt, thế lực của ngươi tại Phật Tiên Nhất Thủy sẽ thuộc về ta, còn nữa, gả cho ta làm phu nhân.” Đông Thiên Vương cười vạn phần tà khí.
“Ta không có thế lực tại Phật Tiên Nhất Thủy, ta là đi giúp người.” Lạc Vũ cau mày.
Đông Thiên Vương nghe vậy nhướng mi: “Ngươi quan tâm đến Vọng Thiên Nhai như vậy, ta còn tưởng rằng Vọng Thiên Nhai có dính dáng đến thế lực của ngươi, nếu không có cũng được.
Con người của ta nói được làm được, nếu ngươi đáp ứng điều thứ 2 của ta, ta lập tức sắp xếp cho ngươi.”
“Vũ nhi?” Đông Thiên Vương cười tà vừa nói hết, bên cạnh, Quân Vân kinh ngạc kêu lên một tiếng.
Lấy Lạc Vũ, muốn Vũ nhi nhà bọn họ gả cho hắn?
Đây là chuyện gì xảy ra, Vũ nhi không phải có tình cảm với Vân Thí Thiên sao?
Lạc Vũ nhìn vẻ mặt cười tà của Đông Thiên Vương, chậm rãi vuốt một chút mật tín bị nàng xiết chặt làm cho nhăn nheo, rất trầm rất chậm nói: “Phật Tiên Nhất Thủy vây công Vọng Thiên Nhai vốn là đường lang.
Lấy Vọng Thiên Nhai làm trung tâm, chính là thiền, như vậy Đông Thiên có phải hay không muốn làm hoàng tước, có muốn được lợi hay không, ta đã cung cấp tin tức cho ngươi rồi, ngươi có làm hay không và được đến bao nhiêu lợi lộc, chính ngươi đã rõ trong lòng.
Đông Thiên Vương, lúc này đây nếu ngươi ra tay giúp ta, ta sẽ nợ ngươi một cái nhân tình.
Chỉ cần còn trong phạm vi năng lực của ta, không đi ngược lại tâm ý của ta, ta sẽ dốc hết toàn lực báo đáp ngươi.”
Nói đến đây, khí tức trầm ổn của Lạc Vũ đột nhiên biến đổi trở nên sắc bén lên, hai mắt híp lại nhìn Đông Thiên Vương nói: “Nếu ngươi không giúp, ta cũng không có gì để nói.
Bất quá, nếu sau khi ngươi biết tin tức này, mà ở sau lưng ta đâm ta một đao, Đông Thiên Vương, như vậy ngươi đừng trách ta không nhắc nhở ngươi.”
Một vừa dứt, Lạc Vũ đột nhiên ôm lấy Tiểu Hồng, lạnh lùng nói: “Tiểu Hồng, đi tìm Tiểu Ngân, ta cần nó giúp đỡ.
Còn có, nói cho nó, nếu là Đông Thiên xuất ra thủ đoạn đối phó sau lưng ta, nguy hại đến ta, trước tiên ta cần một nhóm tiểu đệ của nó, diệt đi Đông Thiên cho ta, một người không để lại.”
Tiếng xé gió trầm như băng, sắc bén cực kỳ.
Một lời vừa dứt, bàn tay Lạc Vũ ném đi, chỉ thấy hồng quang chợt lóe.
Trong nháy mắt Tiểu Hồng đã lẫn vào trong hòn đá dưới đất, không thấy thân ảnh nó nữa rồi.
Nhanh đến nỗi Đông Thiên Vương còn không kịp làm ra bất kỳ phản ứng gì.
Trong đại sảnh nháy mắt đã có một chút yên tình bức người.
Tĩnh lặng cơ hồ làm cho người ta không dám hô hấp.
“Lạc Vũ, ngươi uy hiếp ta?” Hai tay Đông Thiên Vương ôm ngực, chậm rãi vuốt cằm nhìn Lạc Vũ.
“Không, cả một đoạn đường đi cùng nhau, ta xem ngươi là gì, trong lòng ngươi đều biết.” Lạc Vũ trầm mặt nhìn Đông Thiên Vương. chậm rãi nói.
“Ta xem ngươi là bằng hữu, là huynh đệ, cho nên tất cả những chuyện của ta bên này, ta cũng không kiêng kị, giấu diếm ngươi, cho dù Tiểu Ngân có thân phận kinh người như thế, ta cũng chưa hề nghĩ sẽ biến Đông Thiên trở thành của ta.
Chỉ là lúc này đây, ta không thể lưu lại bất cứ hậu hoạn gì, ta không thể thua.”
Lời nói trầm lắng vừa hạ xuống, Lạc Vũ đột nhiên vươn tay đưa lên mái tóc dài đang được bó cao trên đầu, lấy xuống búi tóc giả, lộ ra mái tóc thật vốn có.
“Ngươi là nữ tữ?” Đông Thiên Vương cả kinh, vạn phần kinh ngạc nhìn Lạc Vũ.
Cư nhiên vốn là nữ, có lầm hay không?
Hắn cư nhiên có lúc nhìn không ra?
Đông Thiên Vương vuốt vuốt hai tròng mắt, mày có chút cau lại, thủ đoạn ẩn dấu thật cao minh, cư nhiên ngay cả hắn cũng chưa từng nhìn ra chân tướng.
Nhìn Lạc Vũ là một thân nữ tử, thần sắc tà mị trong mắt Đông Thiên Vương chậm rãi trầm xuống.
Là nam hay nữ, đối với hắn đều không sao cả, miễn sao đều là Lạc Vũ là tốt rồi.
Bất quá, lúc này Lạc Vũ đột nhiên lộ ra hình dạng thật…
“Ngươi muốn đi cứu ai?” Thanh âm Đông Thiên Vương trầm lắng.
“Trượng phu của ta, Vân Thí Thiên.” Thanh âm leng keng hữu lực rơi xuống đất, Lạc Vũ nhìn Đông Thiên Vương.
Nàng biết Đông Thiên Vương có cảm tình với nàng, cũng đã rất nhiều lần nàng nói với hắn, nàng có người mà mình thích, nhưng hắn lại không để ở trong lòng.
Mà lúc này đây, nàng không thể không nói rõ ràng.
Nàng không muốn lợi dụng Đông Thiên Vương.
Cũng không muốn cuối cùng khi Đông Thiên Vương biết, sẽ phản lại đối phó nàng, làm rối loạn tính toán của nàng.
Đông Thiên Vương này, tà tính cực kỳ, ai cũng không thể hủy đi ý nghĩ của hắn, cũng không ai có thể biết được ý tứ của hắn.
Nếu hắn giận dữ hoặc là nhằm vào đối phó Vân Thí Thiên, như vậy chẳng khác làm cho Vọng Thiên Nhai có thêm một đại địch, như vậy còn có thể giúp ích gì được nữa.
Cho nên, Lạc Vũ nàng, không thể đánh cuộc, cũng không muốn đánh cuộc.
“Ngươi vẫn chưa lập gia đình.” Đông Thiên Vương nghe vậy mắt trầm xuống, từ trên xuống dưới đánh giá Lạc Vũ liếc mắt một cái, trầm giọng nói.
Bộ dạng 14 tuổi của Lạc Vũ, hoàn toàn không có tư thái của một phụ nhân. (*phụ nữ đã có chồng)
“Hắn vị hôn phu của ta, đời này ta chỉ gả cho hắn.” Lạc Vũ nhìn Đông Thiên Vương liếc mắt một cái, sau đó xoay người, bắt đầu phân phó công việc cho Hoàng Vũ.
Trung Võ Môn mặc dù phát triển rất nhanh, nhưng những người có thể dùng lại rất ít.
Lúc này đây đi vào Phật Tiên Nhất Thủy, nàng phải cực kỳ thận trọng.
Đông Thiên Vương đứng sừng sững trong đại sảnh, trong mắt chợt lóe mà qua sát khí.
Vọng Thiên Nhai, Vọng Thiên quân vương Vân Thí Thiên, hắn đã nghe nói qua.
Người này là muốn chết, cư nhiên dám có dũng khí tranh đoạt lão bà với hắn.
Vân Thí Thiên, Vân Thí Thiên, hừ.
Đông Thiên Vương híp mắt lại, vẻ mặt biến ảo khó lường.
Đột nhiên khóe miệng giương lên nở nụ cười tà: “Không phải còn chưa có gả sao, cho dù đã gả rồi, ta cũng có thể đoạt lại.”
Cúi đầu, chống lại Lạc Vũ đang cau mày nhìn qua, Đông Thiên Vương cười: “Ngược lại làm cho ta nổi lên hứng thú rồi, nợ một cái nhân tình sao, được thôi, ngươi nhớ kỹ cho ta.”
Nhìn Đông Thiên Vương đột nhiên đồng ý, lại xoay người đi ra ngoài, đôi mắt Lạc Vũ sáng ngời, đồng thời cao giọng nói: “Đừng có nổi lên tà tâm đó.”
Đông Thiên Vương đưa lưng về phía Lạc Vũ đi hướng ra cửa, nghe vậy, tà khí ngang nhiên phất phất tay với Lạc Vũ.
Tà tâm, chẳng lẽ chưa từng nghe nói qua Đông Thiên Vương hắn vốn là tà sao.
Cả người đều là tà, như vậy trái tim chẳng lẽ lại không tà sao.
Gió đông lãnh liệt, vù vù thổi qua bay lên thiên không.
Đem hết thảy cũng bắt đầu đóng băng, đem thiên địa cũng nhiễm một tầng sương trắng.
Thiên địa lạnh như băng, mà nhân gian nhưng lại cực nóng khó tả.
Không nói đến Lạc Vũ rất nhanh chuẩn bị trên đất Hỏa Ma, hướng về phía Phật Tiên Nhất Thủy mà đến.
Lại nói ngay lúc này, ở Vọng Thiên Nhai.
Tình hình hỗn loạn, mười tám cỗ thế lực vây công Vọng Thiên Nhai.
Ngũ Lộ, mười ba quốc, cùng nhau vây công Vọng Thiên Nhai, đây quả thực chính là việc xảy ra lần đầu tiên trong mấy trăm năm qua sau khi các cỗ thế lực đã thành hình ổn định tại Phật Tiên Nhất Thủy.
Phong vân rung động, cả hôm nay cũng sương khói cuồn cuộn.
Vọng Thiên Nhai đưa lưng dựa vào Thương Sơn trùng điệp, và ba mặt khác là Đông, Nam, Tây tiếp giáp với các thế lực khác.
Lúc này, ba mặt này đã hoàn toàn bị Ngũ Lộ, mười ba quốc bao vây, cả ngày lẫn đêm không ngừng thay nhau tiến công ba cửa thành lớn ở ba hướng này.
“Giếtttt…”
“Xông lên, xông lên chp bổn tướng…”
Ở mặt biên quan phía đông, lúc này bầu trời âm trầm, những bông tuyết bay bay càng làm nổi bật thêm máu tươi đỏ sậm trên mặt đất.
Trắng và đỏ đan vào nhau, vốn là một màu thuần khiết, nhưng lúc này lại hết sức dữ tợn.
Các màu đấu khí bay múa trên bầu trời, va chạm dưới mặt đất.
Liếc mắt một cái nhìn không tới điểm cuối của đoàn quân, giống như những con kiến không ngừng tiến tới đợt này lại đến đợt khác, tiến về phía biên quan mặt đông của Vọng Thiên Nhai không ngùng oanh tạc.
Trên bầu trời âm trầm, thập cấp Phi Bằng không ngừng gào thét mà qua....
Quét Virus: An toàn
