Ngươi còn mạnh mẽ hơn cả ta, hừ, tức cười thật, rốt cuộc ai mạnh hơn ai đây, ta không đánh ngươi là vì ta nhường ngươi, ai thèm ngươi làm vợ ta chứ, mấy ma thú xinh đẹp còn đang chờ xếp hàng làm vợ ta nè.
Bộ lông cả người Tiểu Ngân đều dựng thẳng lên, Tiểu Hồng dám nói nó yếu hơn.
Trùi, thật không biết xấu hổ, còn dám nói mạnh hơn ta, hừ, nhìn đi, ta phá cái quả bóng tròn này, để xem xem trong chúng ta rốt cuộc ai mạnh hơn ai.
Đến lúc đó, ta muốn ngươi làm vợ của ta.
Tiểu Hồng vừa đánh vừa ném ánh mắt khinh bỉ về phía Tiểu Ngân.
Tiểu Hồng giận dữ, dám kêu ta làm vợ của ngươi, ta là đực à. Cái quả bóng này chính ta sẽ phá, ngươi chờ làm vợ của ta đi, hừ. (*Tiểu Hồng là con cái mà tối ngày nói mình là đực không >_
Nghe Tiểu Hồng nói vậy, cả bộ lông Tiểu Ngân nhất thời xù lên dựng thẳng, trạng thái đầy phẫn nộ, sắp nổ tung rồi.
Trong nháy mắt, ánh sáng màu bạc quanh quẩn quanh thân, cơ hồ muốn phá không bay dựng lên.
Hôm nay, nếu để cho Tiểu Hồng phá ra quả bóng này, như vậy cả đời nó cũng đừng mong ngốc đầu lên được. Tiểu Hồng dám kêu nó làm vợ, hừ, hừ, hừ, để xem rốt cuộc chúng ta ai lợi hại hơn ai.
Vừa thấy Tiểu Ngân sắp nổi “cơn bão”, một thân Tiểu Hồng cũng nổi lên ánh sáng màu hồng chói mắt.
Vợ, không làm vợ đâu, nó muốn làm lão công. Ai nói mẫu cũng chỉ có thể làm vợ rồi, nó sẽ làm lão công, nó mới không cần bị thua bởi Tiểu Ngân. (*thuộc tính giống cái)
Ngay tức khắc, chỉ thấy trong quang cầu, ngân quang và hồng quang cùng đan xen vào nhau, khí thế bàng bạc, mang lực lượng tuyệt sát, cuốn lên gió lốc.
Hai luồng ánh sáng đan xen vào nhau, xuyên qua toàn bộ quang cầu màu bạc, dồn dập mà đến.
Ánh sáng chói mắt cơ hồ có thể chọc mù mắt người ta.
Đứng ở xa xa, Lạc Vũ không chút do dự nghiêng đầu, né tránh ánh sáng bộc phát chiếu ra.
“Ngao ô…”
“Rống…”
Theo sát hai luồng ánh sáng đại thịnh, hai tiếng tê rống kéo dài chấn thiên, uy phong lẫm lẫm, thẳng trùng hướng trời cao.
“Ầm.” Ngay trong tiếng rống dài, một thanh âm vợ tan kịch liệt vang lên.
Ánh sáng màu bạc chói lòa, quang cầu ầm ầm bị nghiền nát, vô số mảnh nhỏ bắn ra, hướng bốn phương tám hướng bắn ra.
Bốn vương ma thú đứng sừng sững chung quanh đài cao hắc thạch, thấy vậy lập tức vươn móng vuốt, thu lấy những mãnh vỡ văng tứ phía.
Những ma thú phủ phục phía sau chúng nó, cũng lộ ra sắc mặt mừng rỡ, cao cao nhảy lên, tiếp lấy những mảnh vỡ lực lượng ánh sáng màu bạc.
Những thân hình chớp động, ánh sáng màu bạc như sao xẹt bay ra, nhất tề bị các ma thú chung quanh nhận được trong tay.
Chung quanh, các ma thú đẳng cấp cao vui vẻ ra mặt, cẩn thận đem mảnh nhỏ vừa thu vào.
ở giai đoạn này của chúng nó, muốn tiến thêm một bước cũng tương đương khó khăn.
Có lực lượng của thú vương trợ giúp, thật sự là ngập trời mừng rỡ.
Phong vân bất chợt di chuyển, ngân bạch ngân hồng kết thúc.
Hai luồng ánh sáng màu bạc, màu hồng chậm rãi xoáy trở về, quanh quẩn trên người Tiểu Ngân, Tiểu Hồng, lộ ra diện mạo của chúng.
Khí tức mãnh liệt, hai đứa không ngừng thở dốc, cơ hồ là dựa vào cùng một chỗ.
Nhưng ai cũng không phục ai, cả hai đều trừng mắt nhìn đối phương, phảng phất như đang nói là ta phá, ngươi là vợ của ta.
“Tốt lắm, rốt cục đi ra rồi, không hổ là con ta.”
Quang cầu màu bạc bị phá vỡ, trong một quang cầu khác, cha Tiểu Ngân chậm rãi gật đầu, thanh âm chững chạc.
Ai thèm là con ngươi, hừ, ta mới không cần ngươi làm cha ta.
Tiểu Ngân không nói được, chỉ có thể biểu lộ suy nghĩ hướng về hư ảnh kêu to, sau đó túm lấy Tiểu Hồng quay đầu muốn đi.
Nó còn nhỏ như vậy đã đem nó ném ra ngoài, muốn nó tự mình sinh tồn, bây giờ thật vất vả cảm giác được có khí tức giống nó, cho nên mới chạy lại đây.
Vừa thấy mặt đã không nói tiếng nào liền đánh một trận, lại còn bắt nhốt nó vào quang cầu, nếu nó không phá vỡ quang cầu mà ra được, sẽ để nó chết ở bên trong, có cha như vậy, nó thà rằng bỏ luôn không nhận.
Tiểu Ngân càng nghĩ càng giận, con ngươi trong đôi mắt cũng đã đỏ cả lên.
Tiểu Hồng thấy vậy cũng không cãi với Tiểu Ngân, duỗi móng vuốt xoa đầu Tiểu Ngân, đem đầu mình duỗi qua cọ cọ đầu Tiểu Ngân.
Có cái gì mà tức giận, không thích thì không cần nhận, ta không cha không mẹ, trời sinh trời nuôi, cũng không phải sống được rất tốt sao.
Tiểu Ngân thấy vậy duỗi móng vuốt ôm lấy móng vuốt Tiểu Hồng.
“Tiểu tử tức giận sao? Ha hả, con ta, sau này ngươi sẽ thấy chỗ tốt, bây giờ, ngươi cố gắng lên cho ta, lão cha ở Thần Minh Vực chờ ngươi.”
Trong quang cầu, cha Tiểu Ngân dường như cũng đoán được phản ứng của Tiểu Ngân, cười ha ha nói.
Trong tiếng cười, quang cầu màu bạc chậm rãi bay lên không.
Nhất thời, Lạc Vũ đứng ở đường núi quan sát, trong nháy mắt cảm giác được một cỗ áp lực khổng lồ đập vào mặt mà đến, cơ hồ đè ép người ta không thở nổi.
“Liên thủ.” Đồng dạng, bên cạnh, Đông Thiên Vương cũng bị đè ép, cơ hồ muốn khom xuống thắt lưng, nắm chặt tay Lạc Vũ.
Lập tức, hai người cùng nắm tay nhau, đấu khí và nội công dựng lên, bao phủ hai người, có chút có thể chống cự lại áp lực khổng lồ này.
Đến gần đã tạo nên áp lực mạnh mẽ như thế rồi, này…
Mà trái ngược với sự khó thở của Lạc Vũ và Đông Thiên Vương, vạn thú lại ngẩng đầu ưỡn ngực, giông như được tắm rửa trong làn nước mát, tất cả đều rất thoải mái, vui thích cảm thụ.
“Phi Hổ, Liệt Hùng, Loan Phượng, Cửu Đầu, con của bổn vương phải nhờ các ngươi phù tá rồi.
Nếu nó bị một chút tổn thương, rút gân lột da, diệt cả dòng tộc.”
Không giận mà uy, thanh âm trầm ổn nổ vang giữa không trung, thần uy kinh người.
“Rống.” Bốn vương không nói hai lời, cung kính quỳ, ngửa đầu rống to, không dám có chút bất mãn, ngược lại cảm thấy vinh quang.
Ngay lúc bốn thú rống to, quang cầu màu bạc đang trôi giữa không trung, đột nhiên chợt lóe ánh sáng.
Trong nháy mắt, một tia sáng màu bạc bay lên mà ra, bao phủ trên người Tiểu Ngân.
Ngân quang chớp động, nhìn không thấy tình cảnh bên trong quang cầu, chỉ có thể cảm giác được lực lượng khôn cùng đang nhập vào trong.
Ào ào vũ bão, màu bạc bao phủ cả thiên địa.
Ngàn dặm trời cao, màu bạc độc tôn.
Ngân quang chợt lóe rồi biến mất, thân ảnh cha Tiểu Ngân trong quang cầu phai nhạt rất nhiều, càng ngày càng mông lung.
“Tiểu tử, cho ngươi thời gian ba năm, nếu không đến được Thần Minh Vực, lão tử truy tới ổ diệt ngươi.” Dày đặc uy hiếp bay lên thiên địa.
Trong thanh âm uy hiếp, quang cầu màu bạc bay nhanh lên không trung, hướng phía cuối trời bay đi.
Chợt lóe đã vô tung, xa xa mà đi.
Gió bất chợt cuốn nổi lên bầu trời.
Vạn thú vương đã bay đi, phía dưới vạn thú nhất tề đứng lên, ánh mắt tôn sùng.
Mà ngay lúc bọn họ tôn sùng trong ánh mắt, trên đài cao hắc thạch, Tiểu Ngân bị ngân quang bao phủ, thét dài lên một tiếng, chấn nhíp tứ phương.
Ngân quang phá vỡ, đầu Tiểu Ngân dữ tợn. Thân hình không biến lớn thêm, nhưng cái sừng trên đỉnh đầu tách ra làm hai, một thân màu bạc cơ hồ có thể tranh nhau phát sáng với ánh trăng.
Bốn móng vuốt nạm vàng, như ẩn gió, sấm dưới chân.
Thân hình chậm rãi bay lên giữa không trung, đôi mắt có chút nheo lại, chậm rãi đảo qua ma thú tứ phương, không tiếng động đe dọa cùng huyết thống thú vương bắt đầu rít gào.
Uy danh hách hách, thống ngự một phương.
Tính kiêu ngạo thiên hạ ẩn trong cốt tủy đã bắt đầu tỉnh giấc.
“Ngao ô…” Ngửa đầu điên cuồng gào thét, rung động tứ phương.
“Rống…” Tứ phương mây di chuyển, hàng vạn hàng nghìn ma thú nhìn Tiểu Ngân bay giữa không trung, thân hình khom xuống, rống to về phương hướng Tiểu Ngân.
Đầu lĩnh bốn vương, nhất tề hướng phía Tiểu Ngân cúi đầu.
Gió mây di chuyển, thanh âm thét dài liên tục, một phương này Tiểu Ngân độc tôn.
“Thống ngự vạn thú, duy ngã độc tôn.” Trong thanh âm hí rống điên cuồng, thuần phục của ma thú, Đông thiên vương híp mắt nhìn Tiểu Ngân uy phong lẫm lẫm, than thở.
Có vạn thú trong tay ta, từ nay về sau ta còn sợ ai nữa chứ.
Chương 93: Vọng Thiên Gặp Nạn
Bầu trời xanh lam cao cao.
Vua của vạn thú ngang trời xuất thế, đứng đầu một phương.
Vạn thú bái kiến, ai dám tranh hùng.
“Ngươi quá là may mắn, may mắn nha.” Đôi mắt Đông Thiên Vương hâm mộ không thôi nói với Lạc Vũ: “Chắc lúc đầu rất vất vả mới thu phục được Tiểu Ngân đi, thật tốt nếu ngươi đưa nó cho ta.”
Có ma thú vạn thú Vương này, như vậy sau này Đông Thiên hắn còn sợ ai nữa chứ.
Lạc Vũ đang thay Tiểu Ngân mà vui sướng, nghe hắn nói vậy, một giọt mồ hôi rơi xuống nói: “Cái kia, lúc đầu nó là vì muốn ăn thịt nướng, tự nó chạy theo ta đi mà…”...
Quét Virus: An toàn