XtGem Forum catalog
* Danh ngôn tình yêu: Thà rằng yêu em mà đau khổ còn hơn cả 1 đời ta không biết em.
Tip Sử dụng trình duyệt Uc Browser để đọc truyện nhanh nhất!
[QC] DinhCaoMobi.Net - Wap tải game miễn phí cho di động
Fanpage
Tìm kiếm
Menu Nhanh
Đặc Công Hoàng Phi - Chương 71 - Hết

Đặc Công Hoàng Phi - Chương 71 - Hết

Trang đọc truyện
score
Đánh giá: 4.5/5, 17953 bình chọn



Mà ngay lúc kì lân la sát đao từ trong tay hắn (VVT) bay ra, Vân Thí Thiên chỉ cảm thấy bao quanh toàn thân hắn là một cỗ lực lượng vô cùng mạnh mẽ.

Trong nháy mắt áp đến, cơ hồ là làm cho hắn thở cũng không thể. Chỉ có thể để cho hắn tùy ý mở rộng lực lượng.

Lực lượng vàng óng ánh kia giống như một bàn tay, càng ngày càng áp chế lấy hắn. (VVT)

Lực lượng như vậy, quả thực chính là không cách nào chống lại…

Huyết sắc, từ khóe miệng chậm rãi chảy ra.

Quanh thân Vân Thí Thiên tử hồng đấu khí bị đè xuống, càng đè càng thấp, càng đè càng nhỏ lại.

Đây căn bản là không cùng một cấp bậc lực lượng.

“Quân vương, Quân vương…” Yến Phi cùng đám đại tướng bên cạnh khiếp sợ mà phản ứng lại, trong nháy mắt cực kì hoảng sợ mà chạy lại phía Vân Thí Thiên.

Song, bọn họ mới là cấp bậc nào.

Vân Thí Thiên còn chống cự không được, Yến Phi căn bản chính là cấp bậc quá thấp.

Cơ hồ còn chưa vọt tới trước mặt Vân Thí Thiên đang bị bao phủ bởi lực lượng vàng óng ánh kia cũng đã bị dòng khí tức cường đại kia ngăn cản, căn bản là không có khả năng tiến lên phía trước.

Gió thổi mãnh liệt, tại đây sát khí kinh người.

“Giúp… dọn dẹp…”

Mà ngay tại giữa lúc cấp bách, Lạc Vũ trong lòng Đông Thiên vương đang không ngừng phun ra máu tươi, miễn cưỡng vươn tay, túm trụ Đông Thiên vương, từ hai hàm răng nói ra hai chữ.

Đông Thiên vương vốn là đang khiếp sợ nam nhân trung niên áo lam cường đại. Lúc này nghe Lạc Vũ nói như vậy, khóe miệng khẽ chuyển, hướng phía Lạc Vũ nói: “Có lầm hay không, ta đang ước gì hắn chết, có thể nào lại đi hỗ trợ hắn.”

Vân Thí Thiên là tình địch của hắn, lúc này đi giúp hắn, đầu óc của hắn cũng chưa có bị phá hư. Lạc Vũ nghe vậy năm ngón tay hung hăng nhéo tay Đông Thiên vương, thân hình phát run mà ngoan cố chống giữ.

Đông Thiên vương không hỗ trợ, vậy nàng đến, nàng đến…

“Đừng nhúc nhích, ngươi đến cũng không giúp được gì…” Đông Thiên vương thấy cổ tay căng thẳng, gắt gao ôm Lạc Vũ.

Khí tức đã hỗn loạn như thế, ngay cả chống đỡ để đứng còn không nổi, nói gì đến hỗ trợ hả.

Không động đậy nữa, trái tim nhưng là đang loạn.

Ta ngay cả một kích cũng chống đỡ không được, Vân Thí Thiên cơ thể đang trọng thương, làm sao mà chống đỡ được.

Trong tai nghe Yến Phi kinh sợ rống to, Lạc Vũ trong lòng vừa sợ lại vừa vội, lại nghĩ đến thân mình không thể động đậy, trái tim nhanh chóng lạnh lẽo trầm xuống.

Vốn là đang bị thương lại di chuyển, Lạc Vũ hé miệng, một búng máu mãnh liệt phun ra, toàn bộ bắn tại trước ngực Đông Thiên vương.

Đông Thiên vương thấy vậy biến sắc, đấu khí trong tay vọt vào trong cơ thể Lạc Vũ.

“Ngươi đừng di chuyển, ngươi không muốn sống sao…”

“Sống …chết… cùng… nhau.”

Đông Thiên Vương nói còn chưa nói hết, Lạc Vũ đã mạnh mẽ phun ra bốn chữ rồi miễn cưỡng quay đầu hướng phía Vân Thí Thiên mà nhìn đến.

Nếu đã không giúp được hắn, vậy thì hôm nay cùng nhau chết một chỗ cũng không sai.

Đông Thiên vương nhìn Lạc Vũ dứt khoát, mày gắt gao nhăn lại, trên mặt lóe lên tia tà khí.

Trầm ngâm trong nháy mắt, thật sâu hít vào một hơi: “Được, được, ta đi giúp, bất quá ngươi nhới kĩ cho ta, ngươi lại vừa nợ ta một đại ân tình.”

Lạc Vũ này, người này…

Rõ ràng là toàn tâm đều hướng về ngoại nhân, một chút cũng không hướng về hắn.

Mà hắn lại giống như là đầu có bao, cư nhiên không có biện pháp mà nhìn nàng như vậy, quả thực là thấy quỷ rồi.

Ôm Lạc Vũ, đang định tìm một nơi an toàn mà buông nàng xuống.

Phía Vân Thí Thiên lại đột nhiên ào ào phát sinh vũ bão.

Kim quang bao phủ quanh người, Vân Thí Thiên làm sao lại có thể là đối thủ của người kia được.

Kháng cự áp lực yếu dần, một ngụm máu tươi mãnh liệt điên cuồng mà phun ra tung tóe trước ngực áo, trong nháy mắt nhuộm ngực áo hồng thành một mảnh.

Huyết sắc trước ngực thẩm thấu, nhuộm hồng hết thảy.

Mà chiếc vòng cổ có đeo nhẫn bị Vân Thí Thiên lấy từ trên người Lạc Vũ xuống coi như vât đính ước vẫn được Vân Thí Thiên đeo trước ngực lúc này cũng chậm rãi bị thấm đầy máu.

Quang mang vàng óng ánh bao phủ, áp lực ngày càng tăng. Vân Thí Thiên một mình đứng giữa áp lực, toàn thân dần dần vô lực.

Huyết sắc rơi xuống, từng giọt từng giọt rơi xuống mặt đất, nhìn mà run sợ.

“Nhận lấy cái chết đi.” Giữa không trung, nam nhân trung niên áo lam thấy vậy mi sắc như trước lạnh như băng, hai tay lại dùng sức, kim quang trong nháy mắt đại thịnh.

“Quân vương…”

Bị lực lượng vàng óng ánh kìm hãm, Vân Thí Thiên miệng mũi đều là máu tươi, mà đám người Yến Phi đang liều mạng hướng phía hắn mà chạy tới, trái tim hắn băng giá cơ hồ muốn nứt ra, cuồng khiếu kinh thiên. (tiếng hét điên cuồng vang trời)

Tuy nhiên, ngay trong lúc nguy cấp.

Trong quang mang màu vàng kim, trên người Vân Thí Thiên

nguyên sắc quang mang chợt lóe, mạnh mẽ làm văng ra lực lượng đang áp bức quanh người hắn.

Một vật từ cần cổ Vân Thí Thiên chậm rãi bay lên thiên không.

Nguyên sắc ánh sáng căn bản là không lớn, nhưng khí tức nửa điểm cũng không thua lực lượng của người áo lam.

Nương theo gió nâng lên, lực lượng của người áo lam trong nháy mắt giống như băng tuyết gặp mặt trời, bắt đầu thong thả tan rã ra, từ trên người Vân Thí Thiên chậm rãi mà biến mất.

“Di.”

Đông Thiên vương ở một bên đang ôm Lạc Vũ thấy cảnh này, chợt ‘di’ lên một tiếng.

Mà Lạc Vũ cũng ở vị trí xem thuận mắt, đem toàn bộ cảnh này xem thanh thanh sở sở.

Giữa sân, Vân Thí Thiên cảm giác áp lực quanh thân chợt mất đi, mi mắt khẽ nhíu, nét mặt không lộ ra kinh ngạc nhưng trong mắt lại không kiềm chế được kinh ngạc, mãnh liệt ngẩng đầu nhìn kĩ.

Trên đỉnh đầu là chiếc nhẫn thấm đầy máu tươi của hắn, nguyên sắc quang mang đại thịnh bao phủ tại trên đỉnh đầu của hắn.

Một vòng lại một vòng chậm rãi chuyển động.

Lực lượng sắc bén mà trầm dày, vô biên vô hạn, bao phủ quanh thân hắn.

“Tín vật của Phiêu Miểu bộ tộc?”

Xung quanh, mọi người còn đang sững sờ vì tràng cảnh đại biến, giữa không trung, nam nhân áo lam đứng sừng sững, trong mắt hiện lên là tuyệt đối kinh ngạc, khẽ gọi một tiếng.

Tín vật của Phiêu Miểu bộ tộc?

Vân Thí Thiên nghe thấy thì mãnh liệt quay đầu nhìn về phía Lạc Vũ.

Mà lúc này, Lạc Vũ cũng mang vẻ mặt lo lắng mà nhìn về phía hắn.

Chỉ một ánh mắt, không cần bất cứ lời nói nào đã đem nội tâm cùng tình ý kể ra toàn bộ.

Tín vật của Phiêu Miểu bộ tộc? Thứ mà Vọng Thiên Nhai hắn, Phạm Thiên các của Đế Phạm Thiên, Ẩn tộc, các thế lực khác của Phật Tiên Nhất Thủy cần phải dựa vào để tìm Phiêu Miểu thần thông. Mà Lạc Vũ lại cho hắn, đem thứ quan trọng như vậy mà cho hắn?

Nàng quý trọng hắn như vậy, nặng tình với hắn như vậy…

Một vật như vậy hắn luôn mang theo bên người, hắn luôn mang ở trước ngực.

Vân Thí Thiên năm ngón tay gắt gao che trước ngực.

Một cỗ nhiệt nóng lưu động trong tim hắn, đem tất cả lạnh như băng trong tim hóa thành nóng bỏng, nhiệt nóng cơ hồ muốn hòa tan hết thảy.

Lạc Vũ của hắn, trong lòng Lạc Vũ chỉ có hắn…

Kiếp này sao mà may mắn, cùng nàng tương tri…

Kiếp này sao mà may mắn, được cùng nàng sóng vai…

Khóe miệng chảy máu nhưng mắt lại tràn ngập ý cười, lúc này trong mắt Vân Thí Thiên lưu quang tràn đầy cơ hồ khiến cho người ta không thể nhìn kĩ.

Tất cả quang mang, tất cả ánh sáng ngọc, Lạc Vũ tất cả đều nhận được.

Giờ phút này, vì nàng, cho dù muốn cả mạng sống của hắn hắn cũng không tiếc.

Lạnh như băng ở sâu trong xương tủy lúc này được hòa tan, giống như ngập trời là lửa nóng mãnh liệt.

Năm ngón tay của Lạc Vũ gắt gao nắm lấy tay Đông Thiên vương, cơ hồ là xâm nhập vào trong xương tủy.

Vân Thí Thiên… Vân Thí Thiên…

Gió lạnh gào thét, thiên địa băng hàn.

Nguyên sắc cùng sắc vàng óng ánh giằng co, hoành phách (ngang dọc) cả một phương thiên hạ.

Người áo lam nhìn chiếc nhẫn đang chậm rãi tới gần, trong mắt hiện lên một tia sâu sắc.

Đột nhiên, hắn vung tay lên, thu lại đạo lực lượng vàng óng ánh, trầm như băng nói: “Nguyên lai là có Phiêu Miểu bộ tộc hộ ngươi, khó trách ngươi kiêu ngạo như thế. Được, hôm nay ta tha cho mạng chó của ngươi, một tháng sau, bổn tôn và đệ tử nhất định sẽ đến trước mặt ngươi lãnh giáo. Bổn tôn muốn nhìn xem, rốt cuộc Phiêu miểu bộ tộc mạnh hơn hay đệ tử của Già Diệp Tháp ta mạnh hơn.”

Dứt lời, tay áo bào phất lên, kì lân la sát đao rơi xuống, rơi vào bên chân Vân Thí Thiên.

Một tay ôm Đế Phạm Thiên, nam nhân áo lam xoay người, phi thân đi trong không trung....
<<1...120121122123124...239>>
Đến trang:

Quét Virus: An toàn

Nhận xét
Kenh360.Org, Wap Tải Game Hack, Truyện 18+, Wap truyện NVGT, Tải game miễn phí, Backlink, Youtube Donwloader
Load: 0.002021s | View: 17953 (+67)

On C-STAT