The Soda Pop
* Danh ngôn tình yêu: Sống chậm lại, nghĩ khác đi và yêu thương nhiều hơn
Tip Sử dụng trình duyệt Uc Browser để đọc truyện nhanh nhất!
[QC] DinhCaoMobi.Net - Wap tải game miễn phí cho di động
Fanpage
Tìm kiếm
Menu Nhanh
Đặc Công Hoàng Phi - Chương 71 - Hết

Đặc Công Hoàng Phi - Chương 71 - Hết

Trang đọc truyện
score
Đánh giá: 4.5/5, 17954 bình chọn



“Vọng Thiên Nhai, một tháng sau, đợi đó cho ta.”

Thanh âm lạnh như băng vang vọng cả một phương trời, trong thanh âm là tràn ngập lửa giận.

Gió lạnh sắc bén, trong nháy mắt, nam nhân áo lam biến mất vô tung vô ảnh.

Đã không có lực lượng màu vàng kim cầm trụ, nhẫn của Phiêu Miểu bộ tộc cũng là chậm rãi mà rơi xuống, Vân Thí Thiên giơ tay lên, tiếp lấy.

“Quân vương, Quân vương…”

Từ trong biến cố mà tỉnh lại, đám người Yến Phi chạy nhanh lại phía Vân Thí Thiên, mắt cơ hồ là vui sướng mà muốn khóc.

Vân Thí Thiên phất tay áo, không xem đám người Yến Phi, tay gắt gao nắm chặt chiếc nhẫn, mắt đảo tìm về phía đám người Lạc Vũ cùng Đông Thiên vương.

Mà lúc này, Lạc Vũ cơ hồ là đem lực lượng toàn thân, hung hăng nắm lấy tay Đông Thiên vương, tiếng nói lạnh như băng toát ra từ trong miệng: “Đi.”

Đi, nàng không trụ được nữa rồi.

Hạ xuống lo lắng trong trái tim, thương thế trong cơ thể cũng điên cuồng mà lan rộng cơ hồ làm cho nàng sắp không khống chế được chính mình.

Một chưởng đó quá mạnh mẽ, quá mạnh mẽ. Mạnh mẽ đến mức nàng cơ hồ…

Mà Đông Thiên vương vốn vẫn vì Lạc Vũ vận công chữa thương cơ hồ cũng cảm giác được Lạc Vũ là sắp hỏng mất, sắc mặt trầm xuống, ôm Lạc Vũ quay người định rời đi.

Lạc Vũ nói một tiếng tuy nhỏ, nhưng ở khoảng cách như vậy sao có thể giấu được Vân Thí Thiên.

Vân Thí Thiên biến sắc: “Nàng không theo ta về?”

Một âm vừa dứt, thân mình chợt lóe hướng phía Lạc Vũ mà tới.

Đông Thiên vương thấy vậy sắc mặt trầm xuống, dưới chân vừa chuyển, một đạo tử hắc sắc đấu khí hướng phía Vân Thí Thiên bắn đến.

“Ta khuyên ngươi tốt nhất không nên nghĩ đoạt lại Lạc Vũ, ta cũng không biết cái gì là Phiêu miểu bộ tộc đâu.”

Đông Thiên vương vốn là siêu việt tím tôn vương giả, cùng Vân Thí Thiên là kẻ tám lạng, người nửa cân.

Mà lúc này Vân Thí Thiên lại bị lực lượng kim sắc bao trụ lâu như vậy, làm sao có thể là đối thủ của Đông Thiên vương.

Vân Thí Thiên lắc người một cái, tránh ra, tay tiếp tục muốn động thủ.

“Đi…” Mà lúc này, Lạc Vũ nằm ở trong lòng Đông Thiên vương lại cắn răng mà nói ra một chữ.

Mau đi, nàng thực sự sắp không trụ được nữa rồi.

Khí huyết trong cơ thể mãnh liệt mà quay cuồng, nàng sắp không duy trì được thanh tỉnh nữa rồi. Mà nếu nàng không tỉnh táo, Đông Thiên vương hỉ nộ vô thường này không biết sẽ không nể mặt mũi của nàng mà làm ra chuyện gì, lại trở thành đối địch với Vân Thí Thiên. Mà lúc này, Vân Thí Thiên không thể là đối thủ của Đông Thiên vương.

Mà ở phía sau, binh mã ẩn dấu của Đông Thiên vương đã chuẩn bị chặn đười lui của binh mã Vọng Thiên Nhai.

Lạc Vũ gắt gao nắm lấy cổ tay của Đông Thiên vương, trong mắt là tuyệt đối dứt khoát.

Đông Thiên vương sao lại không rõ ý tứ của Lạc Vũ.

Tà mị mắt cúi xuống, Đông Thiên vương nhìn Lạc Vĩ vẫn kiên trì mà nhìn hắn, ánh mắt ba động, thâm trầm mà thâm thúy.

Một màn này Vân Thí Thiên hoàn toàn xem rõ, nhưng cũng không suy nghĩ gì. Vân Thí Thiên dừng tay lại, không phải bởi vì sợ Đông Thiên vương mà là muốn nghe Lạc Vũ nói.

“Nàng đang trách ta không tìm nàng sao?” Cúi đầu thâm trầm, trong lòng có một tia chua xót khó hiểu, thanh âm vang lên trong không trung.

Lạc Vũ không trả lời, mà tiếp tục bình tĩnh nhìn Đông Thiên vương.

Nàng sao lại trách hắn không đi tìm nàng chứ, hắn có thể không giận nàng, hoàn toàn nhớ đến tình cảm của nàng, nàng là thực cao hứng, sao có thể giận hắn chứ.

Gió qua hoang nguyên, vô thanh mà gào thét.

Vân Thí Thiên thấy Lạc Vũ không trả lời, thanh âm phát ra càng trầm thấp. “Ta nghĩ nàng hiểu ta. Ta không đem nàng quay về Vọng Thiên Nhai, không tự mình đi tìm tới nàng. Ta nghĩ nàng hiểu ý của ta. Ta nếu là không bảo hộ được cho nàng, vậy thì tốt nhất là để nàng rời xa ta, tránh cho nàng gặp phải tai họa.”

Thanh âm trầm thấp, gió nhè nhẹ thổi qua mang theo thanh âm trầm thấp, không hoa lệ nhưng lại làm cho trái tim người ta cơ hồ là hiểu rõ.

Vân Thí Thiên vốn không phải một người nhiều lời.

Nói như thế đã gần như giải thích, giải thích tại sao hắn không có đến tìm nàng, giải thích tại sao ngày ấy hắn bỏ lại nàng.

Lạc Vũ nghe Vân Thí Thiên nói, hốc mắt đỏ bừng.

Nàng rất rõ ràng, nàng sao lại có thể không rõ, nàng sao lại có thể không hiểu được ý tứ của hắn đâu.

Trong lòng phát ra vừa chua xót lại vừa ngọt, nhưng là năm ngón tay lại càng phát ra lực đạo nắm chặt tay của Đông Thiên vương, cơ hồ là muốn tiến nhập và da thịt.

Đi, mang theo tất cả binh mã đi mau.

Yêu mị song mắt di chuyển. Đông Thiên vương nhìn Lạc Vũ, cảm nhận được đến lực đạo ở tay giảm dần, thân thể Lạc Vũ cơ hồ là đã sắp không chống đỡ nổi, cặp mắt thâm sâu chưa từng thấy.

Hắn không rõ Vân Thí Thiên cùng Lạc Vũ đã xảy ra chuyện gì. Nhưng là hắn cơ hồ cảm giác được, chuyện này là hắn tuyệt đối không muốn biết.

Diệt hay không diệt? Thừa dịp này giết toàn bộ hay bỏ qua?

Giết chết, vĩnh viễn trừ hậu họa.

Mà nếu không giết, hậu họa này… hắn…

Đông Thiên vương ánh mắt thập phần tà khí cùng yêu mị.

Thấy vậy, trái tim Lạc Vũ không ngừng kinh hãi cùng run sợ.

“Minh… Trần… Dạ… Ta… Ta …cầu…”

Năm ngón tay xâm nhập da thịt Đông Thiên vương, khí tức trong cơ thể quay cuồng, khóe miệng Lạc Vũ không ngừng phun ra máu tươi, ướt đẫm vạt áo trước ngực Đông Thiên vương nhưng trong mắt là kiên trì cùng dứt khoát.

“Lúc này mới gọi đến tên ta.” Đông Thiên vương nhìn Lạc Vũ, khẽ cắn răng. Ngẩng đầu, ánh mắt xẹt qua đám binh mã của Vọng Thiên Nhai đang còn đánh nhau với binh mã của Phạm Thiên các, cũng nhìn binh mã của hắn đã đến phía sau binh mã của Vọng Thiên Nhai.

Đông Thiên tinh binh, mặc dù chỉ có hơn trăm vạn. nhưng là ở tại cục diện hai hổ tranh chấp này, muốn tiêu diệt đám binh lính của Vọng Thiên Nhai đã đầy vết thương cùng mết mỏi hay là Vân Thí Thiên, thật sự là rất dễ dàng rồi.

Nhưng là… Ôi…

“Coi như đời trước ta mắc nợ ngươi.” Thân thủ đem đầu của Lạc Vũ đặt lại trong lòng mình, Đông Thiên vương Minh Trần Dạ khẽ thở dài một tiếng, xoay người đem Lạc Vũ rời đi.

Thôi, thôi, lần này liền làm một lần chính nhân quân tử đi. Lần này sẽ không thừa dịp người ta gặp nạn mà ăn hiếp. Ngày sau, hắn sẽ cùng Vọng Thiên Nhai hạ chiến thư vậy.

Tóc dài màu rượu hồng di chuyển, Đông Thiên vương chuẩn bị rời đi.

“Vũ nhi…” Mà nhìn thấy Lạc Vũ không theo hắn đi, dứt khoát muốn đi theo Đông Thiên vương, Vân Thí Thiên tiến về phía trước từng bước, sắc mặt là cực kì khó coi.

Nhưng mà hắn nhanh, Đông Thiên vương lại nhanh hơn.

Nghiêng người bay qua, Đông Thiên vương tức giận quay đầu nhìn Vân Thí Thiên, cười tà nói: “Muốn là được sao, làm sao lại có chuyện tốt như vậy. Lạc Vũ là cam tâm tình nguyện mà đi theo ta.”

“Tuyệt đối không thể.” Đông Thiên vương một âm hạ xuống, Vân Thí Thiên lập tức nói, dứt khoát, lưu loát, không một tia do dự.

Đông Thiên vương vừa nghe thì sắc mặt trầm xuống, cái gì cũng chưa nói, Yến Phi bên cạnh Vân Thí Thiên đã thấp giọng nói: “Quân vương, Người nhìn xem.”

Vân Thí Thiên nghe vậy, quay đầu lại, loáng thoáng nhìn đến khôi giáp màu đen của Đông Thiên binh lính.

Phía sau hắn có mai phục.

“Muốn giang sơn hay muốn mỹ nhân, chính ngươi tự mình quyết định đi.”

Không đợi Vân Thí Thiên nói gì, Đông Thiên vương ôm Lạc Vũ hướng quân đội của hắn mà đi đến.

Lạc Vũ thương thế quá nặng, nếu không điều trị ngay e rằng…

“Không có giang sơn này, ta có thể lập nên cái khác.” Đông Thiên vương mới bước đi một bước, phía sau, Vân Thí Thiên mở miệng, thanh âm cơ hồ là so được với hàn băng ngàn năm, một chút ngập ngừng cũng không có, trôi chảy tự nhiên.

Thanh âm không lớn, nhưng là mọi người ở đây đều nghe được rõ ràng.

Không có giang sơn này, hắn là có thể lập nên một cái khác, nhưng là Lạc Vũ, nếu hôm nay hắn buông tay, hắn sẽ không thể tìm được Lạc Vũ thứ hai.

Dứt khoát, tươi sáng, không có một tia do dự.

Thanh âm hạ xuống làm cho Lạc Vũ đỏ mắt, cơ hồ là xuyên thấu qua trái tim.

“Chỉ cần ta còn sống, khắp nơi đều có thể là thiên hạ của ta. Ta đã có một Vọng Thiên Nhai, thì cũng có thể lập ra một cái khác. Vũ nhi, trở về bên ta, ta không sợ.”

Thanh âm leng keng, vốn là lạnh như băng nhưng lại bén nhọn mà truyền vào chỗ sâu trong lòng, giống như vô cùng vô tận ôn nhu.

Máu tươi cơ hồ rơi trên mặt Lạc Vũ, máu tươi nhiễm đỏ mặt Lạc Vũ.

Mà trái tim, lại khoan khoái giống như đang bước đi trên mây. Chưa từng có hạnh phúc như vậy, chưa từng có vui sướng như vậy.

Được, không sợ, ta không đi, ta trở về bên ngươi, không cần cầu người khác, chúng ta cùng nhau chống cự....
<<1...121122123124125...239>>
Đến trang:

Quét Virus: An toàn

Nhận xét
Kenh360.Org, Wap Tải Game Hack, Truyện 18+, Wap truyện NVGT, Tải game miễn phí, Backlink, Youtube Donwloader
Load: 0.002499s | View: 17954 (+68)

On C-STAT