Lực lượng kim hồng như một con rồng, điên cuồng vọt lên, nếu Vân Thí Thiên bị đánh trúng, vậy…
“Quân vương…”
“Không…” Đám người Yến Phi cơ hồ điên cuồng.
“Rống.” Mắt thấy ánh sáng kim hồng phá không thẳng kích Vân Thí Thiên trong nháy mắt, trong trời đêm đen nhánh trên thành lâu, đột nhiên vang lên một tiếng rống to kinh động thiên địa.
Một vật phá không mà ra, từ trong bóng đêm thình lình xuất hiện, mạnh mẽ xuất hiện tại sau lưng Vân Thí Thiên.
Đại móng vuốt chém ra một cái, đánh bay ánh sáng kim hồng đang tấn công tới đây.
“Bịch.” Chỉ nghe một tiếng vang lớn nặng nề bắn ra, ánh sáng kim hồng cư nhiên bị một cái tát này nhẹ nhàng đánh bay ra ngoài, nháy mắt vỡ tan thành những mảnh ánh sáng nhỏ trên bầu trời.
“Cái gì?” Phía dưới, Đế Phạm Thiên chính mắt thấy Vân Thí Thiên sắp chết lại đột nhiên xuảy ra biến hóa, liền nhảy dựng lên, thân sắc ôn nhuận biến mất vô tung vô ảnh, chỉ còn lại có kinh hãi.
Một cái tát phá vỡ lực lượng của tam đại tuyệt thế cao thủ, này…
Trong đêm tối, một ma thú chậm rãi lộ ra bóng dáng phía sau lưng Vân Thí Thiên, thì ra là Xích Hồng Đại Hùng.
“Ông trời ạ, 15 cấp đứng đầu mặt đất, Xích Hồng Đại Hùng, lão thiên gia của ta ơi a…”
Á Vô Quân liếc mắt một cái liền thấy rõ, hai tròng mắt cơ hồ không dám tin muốn trừng rớt ra ngoài.
Mười lăm cấp, ma thú cao nhất tại Vong Vuyên đại lục, này…
Không thấy rõ được người tới là ai, Vân Thí Thiên cường chế xoay người lại giữa không trung, mạnh mẽ quay người nhìn xuống dưới.
Hắn nghe thấy được, một tiếng kêu gọi…
Cây đuốc sáng ngời, bên dưới thành lâu tối như mực, trong hàng ngũ binh lính, một người đang dừng lại cước bộ, ngẩng đầu nhìn lên hắn.
Dưới ánh lửa hoặc sáng hoặc tối, vẻ mặt người kia lo lắng cùng hoảng sợ đột nhiên buông lỏng ra, tươi sáng như vậy, một chút khác biệt so với những binh lính khác cũng không có, nhưng lại rơi vào trong mắt hắn.
Chương 100: Liếc Mắt Thiên Nhai
Một thân giả dạng binh sĩ Phạm Thiên Các, trên mặt còn mang râu quai nón, vốn là một nam nhân bình thường hoàn toàn không có gì hấp dẫn ánh mắt mọi người nếu lẫn trong một đám người.
Dung mạo này vốn không phải dung mạo của Lạc Vũ.
Nhưng là, làm sao có thể dấu diếm qua khỏi ánh mắt của hắn, hắn làm sao có thể nhận lầm người cho được.
Đôi mắt ấy, chỉ với một đôi mắt, đã nói lên nhiều thứ lắm.
Đó là Lạc Vũ, đó là người con gái mà cho dù nàng có hóa thành bụi, hắn cũng có thể nhận ra là Lạc Vũ của hắn.
Tóc bạc cuồng loạn bay múa trong gió đêm, Vân Thí Thiên cúi đầu, thật sâu nhìn phía dưới Lạc Vũ đã dừng lại bước chân, cứ sâu thẳm nhìn nàng như vậy.
Trong ánh mắt không có một tia biểu tình, vẻ mặt không có một chút dao động.
Nhưng là, dù vẻ mặt không hề biểu tình, dù không làm ra bất cứ động tác gì.
Nhưng so với bất cứ vẻ mặt gì, so với bất cứ tâm tình gì, càng thêm sâu thẳm, càng thêm cố chấp.
Đêm, một màu đen thuần túy.
Cũng không đen đặc như đôi mắt Vân Thí Thiên, thâm sâu như vậy, cứ như vậy thâm.
Phía dưới, liếc mắt một cái thấy được Xích Hồng Liệt Hùng toát ra từ trong trời đêm, che chở phía sau của Vân Thí Thiên, Lạc Vũ liền dừng lại bước chân, thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Tiểu Ngân giúp nàng phái tới một tên, hóa ra là đại gia hỏa này.
Đã có đại gia hỏa này ở đây, nó đứng phía sau Vân Thí Thiên, nhất định không có vấn đề gì.
Vẻ mặt hoảng sợ vô cùng của Lạc Vũ liền thả lõng xuống, quá tốt, quá tốt rồi, rốt cục cũng chạy tới kịp.
Lúc đầu nàng cảm giác Vân Thí Thiên sẽ gặp nguy hiểm, những lời của Đế Phạm Thiên úp úp mở mở làm cho nàng khó hiểu.
Bởi vậy, nàng kêu Tiểu Hồng truyền lời cho Tiểu Ngân, giúp nàng đưa đến một tên lợi hại, để nó có thể đến đây bảo vệ Vân Thí Thiên.
Quả nhiên quyết định của nàng là không sai, quả nhiên không có sai.
Lạc Vũ nắm một chút nắm tay, mới phát hiện, chỉ trong một khoảnh khắc, trong lòng bàn tay nàng đều là mồ hôi lạnh, ướt đẫm.
Nỗi hoảng sợ trong lòng vừa mới thả lòng xuống, Lạc Vũ liền cảm giác được một tầm mắt lạnh như băng lại cực nóng vô cùng, bao phủ khắp thân thể nàng.
Mi gian khẽ nhúc nhích, trong lòng Lạc Vũ thật rối loạn, ánh mắt này là, ánh mắt này…
Lạnh như băng nhưng mặt lại không chút thay đổi, lạnh lùng mà sâu thẳm khôn cùng.
Rõ ràng vốn là một ánh mắt còn lạnh hơn so với ngàn năm hàn băng, nhưng lại làm cho nàng có cảm giác cực nóng, giống như có thể đốt cháy hết thảy.
Đầu đầy tóc bạc bay lên giữa không trung, đôi mắt ấy, người nọ…
Là Vân Thí Thiên của nàng, là Vân Thí Thiên của nàng rồi.
Trong nháy mắt nàng nắm tay lại thật chặt.
Lạc Vũ hung hăng cắn môi, gần như tham lam nhìn lên.
Rõ ràng bất quá chỉ mới mấy tháng không gặp mà thôi.
Nhưng như thế nào lại giống cách trở ngàn năm.
Quá dài rồi, quá dài rồi, phảng phất cả mấy thế kỷ mới quay đầu lại gặp được nhau.
Tưởng rằng có thể đè nén nổi tương tư, tưởng rằng có thể bình tĩnh, có thể tỉnh táo, có thể tự giữ.
Nhưng là, khi nàng đứng trước mặt người ấy mới biết được, nàng quả thực rất cao xem chính mình rồi.
Tự giữ không được, bình tĩnh không được, tỉnh táo cũng không.
Hận không thể bây giờ có thể tiến lên phía trước, hung hăng nhào vào trong lòng hắn, gắt gao ôm hắn.
Kể rõ nàng thật xin lỗi hắn, kể rõ ý tưởng của mình với người yêu, kể rõ mình đã khổ cực như thế nào, kể rõ tất cả về chính mình.
Tìm kiếm an ủi trong ngực hắn, tìm kiếm ủng hộ, tìm kiếm thâm tình.
Không phải không tương tư, mà là tương tư nay đã vào thấm vào xương tủy.
Hàng vạn hàng nghìn ngọn đèn dầu lóe ra, màn đêm đen nhánh nhưng lại như lửa.
Hai hai nhìn nhau, cách thành lâu cao cao, cách hàng vạn đại quân bên địch, bên ta.
Cách một tràng chiến đấu oanh oanh liệt liệt.
Tóc bạc bay lên giữa không trung, tóc đen bóng loáng dưới ánh sáng.
Trong tràng chém giết kịch liệt của mấy chục vạn binh mã, liếc mắt một cái đã thấy rõ đối phương.
Đôi mắt đen nhánh, chỉ liếc mắt một cái chưa từng rời khỏi người của đối phương dù chỉ nửa giây, chỉ dừng lại trên người đối phương.
Đêm, rất đen rất đen, nhưng lại không che được trái tim nóng bỏng, đôi mắt sáng ngời.
Trên thành lâu, dưới thành lâu, thiên nhai từng bước, từng bước thiên nhai.
Gió lạnh thổi bay, bóng đêm mê loạn.
Năm ngón tay Lạc Vũ thật sâu đâm vào trong lòng bàn tay, nhờ vào một chút đau đớn từ lòng bàn tay truyền đến, mới miễn cưỡng làm cho chính mình tỉnh táo lại, tỉnh táo, không nên xúc động, không nên tiến lên.
Nàng nghĩ muốn hắn, nàng đối với hắn một khang tình ý không thay đổi.
Nhưng là, nàng không có mặt mũi gặp hắn, nàng không có mặt mũi tiến lên.
Vân Khung sinh tử chưa rõ, lúc này Vân Thí Thiên một thân bị thương nặng, trước mắt Đế Phạm Thiên lại nương vào việc này tận lực phát binh bao vây tiêu diệt Vọng Thiên Nhai.
Tất cả những điều này đều là nàng đưa đến mối tai họa cho hắn.
Đều là do cha mạ của nàng tạo thành đối với hắn.
Nàng có thể thề với ông trời, những chuyện này thật sự không liên quan đến nàng.
Nhưng là, nàng không có cách nào không nhận lấy đây là lỗi của nàng, không cách nào không áy náy.
Nợ cha con trả, thiên kinh địa nghĩa.
Nàng, trong tình cảnh này nàng làm sao có mặt mũi đi gặp hắn, có mặt mũi nào đi gặp đây hả.
Lo lắng, nóng nảy, hoảng sợ chậm rãi lắng dịu xuống, Lạc Vũ có chút buông xuống mi mắt, nàng không dám xông lên, nàng, không thể xông lên.
Trên thành lâu, Vân Thí Thiên nhìn thấu tất cả tâm tình trong lòng của Lạc Vũ, hai mắt hắn lẫm liệt nhìn.
Nếu đã chạy tới rồi, nếu đã đi ra rồi, nếu cũng tới rồi.
Còn dám câu thúc như vậy với hắn, còn dám xấu hổ với hắn, còn dám không đến gặp hắn.
Đi lên.
Không tiếng động hô to, không tiếng động ngóng nhìn, đôi mắt tối đen của Vân Thí Thiên hiện lên một tia lửa, trừng mắt hướng phía Lạc Vũ.
Vừa khống chế không được cúi đầu ho khan vài tiếng, lấy tay áo bào che đi vết máu chảy xuống nơi khóe miệng.
Lạc Vũ thấy vậy theo tiềm thức đi về phía trước hai bước, Vân Thí Thiên…
“Bịch.” Ngay khi tiếng bước chân thứ hai dừng lại, trên thành lâu đột nhiên vang lên một tiếng vang lớn, một lực lượng cường đại bộc phát trên thành lâu.
Ánh sáng đỏ đậm kinh tuyệt thiên địa, nửa bầu trời đêm trong nháy mắt cũng sáng ngời lên.
Lạc Vũ và Vân Thí Thiên nhất tề bị kinh ngạc giật mình, lập tức quay đầu nhìn lại.
Mười lăm cấp Xích Hồng Liệt Hùng? Vân Thí Thiên quay đầu lại liền thấy ma thú đứng phía sau lưng, đôi mắt lạnh như băng khó được nhướng cao lên....
Quét Virus: An toàn
