Bây giờ xem ra, quả nhiên đúng là như vậy.
“Cho nên, không thể không diệt.” Á Vô Quân ngửa đầu nhìn bốn người trong trời đêm.
Quá lợi hại rồi, đã siêu việt tím tôn vương giả, nói cách khác đã siêu việt Các chủ của bọn hắn.
Nhưng lại chiến đấu trong tình huống toàn thân mang nội thương.
Nếu có một ngày Vân Thí Thương hắn hoàn toãn chữa khỏi nội thương, như vậy hậu quả…
Phật Tiên Nhất Thủy sợ rằng sẽ toàn bộ rơi vào lòng bàn tay hắn.
Bởi vậy, hôm nay, hắn nhất định phải chết.
Bóng đêm dày đặc, chứa đầy sát khí.
“Tốt lắm, cư nhiên siêu việt rồi, không sai, lúc này mới có mùi vị.” Một lão đầu mặc một thân trường bào thêu tơ vàng lơ lững giữa không trung gật đầu, tay bắt đầu động đậy.
“Tuổi còn nhỏ đã có thành tựu như thế, ngày khác sợ rằng cả Phật Tiên Nhất Thủy này, ngươi cũng không đặt ở trong mắt.” Một lão nhân tóc bạc khác lạnh lùng nói một câu.
Mười ngón đan vào nhau, một cỗ lực lượng màu kim hồng cũng bắt đầu rung chuyển.
Ba người này là muốn liên thủ đây mà.
Nhiệt độ chung quanh nhất thời cấp tốc giảm xuống, cơ hồ giống như đặt mình trong băng đá ngàn năm.
Đôi mắt lãnh khốc nhìn lướt qua ba người, trong đôi mắt lạnh như băng của Vân Thí Thiên chợt lóe lên màu đỏ, khí tức toàn thân mạnh mẽ bắn ra.
Vân Thí Thiên khống chế lực lượng gió cuốn quanh người.
“Quân vương…”
“Vương…”
Chung quanh, Yến Phi và chúng tướng thấy vậy, cơ hồ cả trái tim cũng nhảy ra, vừa liều mạng đánh vào kết giới bao quanh bốn người, vừa điên cuồng hét lên.
Khí tức bắn ra, Vân Thí Thiên sắp ra tay rồi.
Mà hắn bị nội thương, không cho phép hắn ra tay.
Thời gian trước vừa mới tỉnh lại từ trong hôn mê, thương thế đã được ngăn chặn, nếu bây giờ lại động thủ, bọn họ căn bản không cách nào tưởng tượng được hậu quả, còn có thuốc nào có thể ức chế nội thương được nữa chứ.
Mà không động thủ, vậy rõ ràng sẽ bị giết giết, làm thế nào đây…
Băng hỏa lưỡng trọng thiên, đều là một hồi cục trí mạng. (*chọn cái nào cũng bị thương nặng)
Kim hồng bay múa, lực lượng của ba đại tuyệt thế cao thủ bắt đầu điên cuồng như gió táp bắn thẳng về phía chân trời.
Cùng khắc, ánh sáng màu hồng pha lẫn màu đen lóe ra trên người Vân Thí Thiên.
Vân Thí Thiên sờ tay vào ngực, chậm rãi lấy ra một tinh thể màu tử hồng.
Tinh thể tử hồng gặp gió liền dài ra, trong nháy mắt hóa thành một loan đao màu đen, xuất hiện trong tay Vân Thí Thiên, dưới bầu trời đêm bắn ra ánh sáng rực rợ, lạnh lẽo.
Chuôi đao Kỳ Lân, thân đao tử hồng không rõ làm bằng vật liệu gì, khí khách và khí tức sát phạt đập vào mặt mà đến, làm cho người ta mao cốt tủng nhiên. (*dựng thẳng cả lông tơ)
Một ván này như thế nào đi nữa cũng là một phen chém giết.
Không cách nào tránh né, như vậy ngay lúc này cũng không cần phải ẩn dấu đi lực lượng.
Ngay lập tức, khí thế cuồng bạo phát ra từ người Vân Thí Thiên không một chút nào thua kém tam tôn.
“Kỳ Lân La Sát Đao.”
Đao này vừa lấy ra, sắc mặt ba đại tuyệt thế cao thủ nhất tề khẽ biến, kinh ngạc lên tiếng.
Kỳ Lân La Sát Đao, đã mất trong trận chiến vào một ngàn năm trước tại Phật Tiên Nhất Thủy, là thần binh đứng hàng thứ ba trong Thần Binh Phổ tại Vong Xuyên đại lục, có bài danh Quỷ đầu thần đao.
La sát vừa ra, gặp thần sát thần, ngộ phật thí phật.
Này… Thần binh bị thất lạc này, cư nhiên rơi vào trong tay Vân Thí Thiên.
Ba người liếc nhau, Vân Thí Thiên có Kỳ Lân La Sát Đao trong tay, bọn họ cần phải thận trọng hơn rồi, khí tức toàn thân bọn họ đột nhiên đại thịnh.
Lập tức, khí tức phương này ào ào tuôn ra, cho dù mười tám tím tôn vương giả đang giao chiến gần đó, cũng bị xu thế này đè ép phải tránh ra xa xa.
Lại càng không nói đến Yến Phi và một đám người còn chưa đạt đến trình độ tím tôn vương giả.
Trời đất tối đen, một phương này chỉ còn lại bốn người.
Phong vân biến hóa, khí tức hết sức căng thẳng.
“Sao thứ tốt gì cũng chạy vào tay Vọng Thiên quân vương vậy?” Phía dưới, Á Vô Quân hâm mộ nói một câu.
Bên cạnh, Đế Phạm Thiên nghe vậy, ánh mắt dao động trong một cái chớp mắt.
“Còn bằng không, chắc là Quân Lạc Vũ đưa cho hắn rồi.” Thanh âm thản nhiên, ôn nhuận như trước.
Á Vô Quân nghe vậy cúi đầu, cùng Đế Phạm Thiên nhìn nhau liếc mắt một cái.
Cha mẹ Quân Lạc Vũ và Phiêu Miểu Tộc có liên quan với nhau, mà Phiêu Miểu Tộc cất giấu không biết bao nhiêu thứ tuyệt thế, Kỳ Lân La Sát Đao này, có lẽ là Phiêu Miểu Tộc đưa cho Lạc Vũ, sau đó Lạc Vũ mới đưa Vân Thí Thiên.
May là, may là, đã sớm chia cắt hai người bọn họ.
Nếu không, bọn họ liên thủ lại, hậu quả này…
“Giết đi.” Phong vân rung động, Đế Phạm Thiên nhẹ nhàng phun ra hai chữ.
Rất khó tìm được đối thủ tốt, chỉ tiếc, Vân Thí Thiên ngươi quá mức mạnh mẽ.
“Giết.” Gió nổi lên trong bóng đêm, màu kim hồng, hắc ngân hồng, trong thời gian ngắn bắn lên không trung, xinh đẹp chiếu rọi cả mặt đất, bắn ra cả một phương này.
Ánh sáng đại thịnh, bốn người, ra tay.
Một kiếm xé trời.
Một chưởng nứt đất.
Gió, mây, sấm sét di chuyển, thiên địa chấn nhiếp, ba đấu với một vây sát. (*3 người bao vây giết 1 người)
Đêm, không có một tia ánh trăng, không có một chút tinh quang, đen đến nỗi lòng người run sợ.
Trên thành lâu Lợi Châu, một mình Vân Thí Thiên chiến đấu với ba người, vạn phần hung hiểm.
Mà ở bên này, Lạc Vũ đang cùng Tiểu Hồng làm giả binh phù, ngọc tỷ của Đế Phạm Thiên.
“Ầm ầm …” Xa xa một tiếng vang lớn đinh tai nhức óc, xé gió truyền đến đây, cho dù cách xa như vậy cũng có thể nghe được rõ ràng.
Khí tức điên cuồng nọ, theo gió mà đến, làm cho người ta mặc dù không ngay mắt chứng kiến, cũng cảm thấy kinh hãi.
Mở tay ra, đang muốn tiếp nhân binh phù và ngọc tỷ từ Tiểu Hồng, tay Lạc Vũ đột nhiên run lên, binh phù nọ cũng run lên.
Không đúng, đây là khí thế của Vân Thí Thiên, đây là khí tức của Vân Thí Thiên.
Này… Cái này…
Xảy ra chuyện gì? Vân Thí Thiên động thủ rồi?
Mà nàng ở cách xa như vậy, cũng có thể cảm nhận được lực lượng theo gió truyền đến.
Này… Vân Thí Thiên không muốn sống nữa, sao lúc này lại có thể dùng toàn lực ra tay?
Lạc Vũ cả kinh trong lòng, trái tim đập thình thịch như muốn toát ra ngoài.
Ngươi làm gì vậy? Bên cạnh, Tiểu Hồng đang vội vàng lấy ra binh phù ấn ngọc tỷ, trừng mắt hỏi Lạc Vũ.
Mấy thứ này cần phải đặt xuống lại, bọn họ cẩn cẩn dực dực chuẩn bị lâu như vậy, nếu làm không tốt là kể như tiêu tan hết.
Lạc Vũ bị Tiểu Hồng trừng mắt liền lấy lại tinh thần, lập tức hít sâu một hơi, đem tất cả những lo lắng đều đè ép đi xuống, sau đó nàng gật đầu với Tiểu Hồng ý bảo tiếp tục.
Tình hình bên Vân Thí Thiên tuyệt đối xảy ra vấn đề rồi.
Chẳng lẽ tối nay Đế Phạm Thiên tiến hành kế hoạch “phải giết”?
Trong lòng Lạc Vũ nặng trĩu, nhưng đôi tay lại hành động rất nhanh.
Nàng phải làm cho mau, để nhanh chân đến đó xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nếu là Vân Thí Thiên xảy ra chuyện gì, cho dù nàng có phá hủy được Phạm Thiên Các, hủy diệt cả Phật Tiên Nhất Thủy, thì đây cũng không phải là kết quả nàng muốn.
Lập tức, hai tay Lạc Vũ rất nhanh tiếp nhận binh phù, ngọc tỷ từ Tiểu Hồng đưa qua.
Lấy ra bùn nhuyễn mà nàng đã sớm chuẩn bị tốt.
Lanh tay lẹ chân ấn hoa văn ngọc tỷ, binh phù lên trên đó.
Trong nháy mắt, một vật hoàn hoàn chỉnh chỉnh mang dấu ngọc tỷ của Đế Phạm Thiên đã ở trong tay Lạc Vũ.
Lấy ra, đem ngọc ấn đưa trả cho Tiểu Hồng, nguyên vẹn trả về chỗ cũ.
Mặt khác nướng lên bùn nhuyễn khô nứt trong tay.
Như cảm giác được nỗi lo lắng trong lòng Lạc Vũ, động tác của Tiểu Hồng hết sức nhanh, không đến một khắc đã đem tỷ ấn nguyên vẹn trả về chỗ cũ.
Đồng thời, cái khuôn binh phù giả trong tay Lạc Vũ cũng đã chế tạo hoàn thành.
Lập tức, Lạc Vũ bỏ khuôn vào trong áo, nháy mắt một cái với Tiểu Hồng.
Một người, một thú cũng không cũng không xài chiêu dương đông kích tây.
Lạc Vũ trực tiếp nương theo lực lượng của Tiểu Hồng, theo hòn đá dưới mặt đất độn đi xa.
Đêm rất đen, bên trong binh doanh Phạm Thiên Các thể hiện một bầu không khí hưng phấn không nói nên lời.
Tại nơi đã hẹn trước, đám người Hoàng Vũ đã sớm chờ ở đó.
Ngay lúc Tiểu Hồng náo loạn binh doanh, đám người Hoàng Vũ đã biết Lạc Vũ thành công, bởi vậy đã sớm không hành động riêng lẻ, mà là tĩnh lặng chờ ở nơi này.
“Đây là đồ vật kia, mau mang đi.” Lạc Vũ đem cái khuôn làm binh phù giả nhét cho Hoàng Vũ, ném một câu: “Các ngươi lui trước đi.”...
Quét Virus: An toàn
