Lập tức, Lẫm tướng ở phía đối diện nàng đưa tay xoay một cái, phía sau đài cao cánh cửa bằng đá mở ra, lộ ra một khối thủy tinh lớn nhỏ được bọc vải.
Trên mặt kính thủy tinh đang hiện ra tình huống bên ngoài cái chắn sương mù.
Bên ngoài Phạm Đế thành.
Lúc này, không biết từ nơi nào toát ra binh mã của Đông Thiên Vương, dọc theo đường đi cũng không thấy những người này đi theo, bây giờ đang vây khốn cả tòa Phạm Đế thành.
Ở ba phương hướng đang bao vây tiêu diệt binh mã còn sót lại bên ngoài của ba thiên vương.
Một phương, nhìn chằm chằm cái chắn sương mù màu trắng đột nhiên xuất hiện.
Mà ở nội thành, binh mã và đại tướng Đông Thiên lại đột nhiên xuất hiện, giống như là từ dưới đất chui lên vậy.
Đang hiên ngang mà đến.
Mà người đầu lĩnh đúng là mấy “nam sủng” tuấn mỹ của Đông Thiên Vương.
Lạc Vũ nhìn lướt qua hình ảnh mà tấm kính thủy tinh truyền đến, mỉm cười nhìn vẻ mặt tà khí của Đông Thiên Vương, nói: “Rất biết ơn phần hậu lễ của Đông Thiên Vương, đã tặng Phạm Đế thành này cho ta.
Đông Thiên Vương, ngươi nói xem ta có nên dùng toàn lực đuổi đi đám binh mã bên ngoài hay là tận diệt bọn họ đây?
Hay là, chừa chút mặt mũi không tính toán với ngươi đây hả?”
Nói cười thản nhiên, phảng phất vân đạm phong khinh, ý tứ trong lời nói lại bén nhọn. (*xem nhẹ, không chút để ý)
Đông Thiên Vương nghe vậy, còn chưa kịp mở miệng, phía sau chỗ của ba vị tướng Phạm Đế cũng lộ ra ba tấm kính thủy tinh.
Bao vây, hoàn toàn im hơi lặng tiếng bao vây.
Chung quanh phạm vi thế lực Đông Thiên Vương trong nội thành, thế lực bốn tướng Phạm Đế thành đang kín đáo bao vây binh mã Đông Thiên Vương đang rất nhanh tiến đến đây.
Chỉ chờ ra lệnh một tiếng, đó chính là…
Mà ngoài thành, những tinh binh Đông Thiên lại không thể vào cái chắn sương mù được, dù cho có vào được cũng không thể nào ra được.
Đông Thiên Vương nhìn thế cục được dàn dựng như thế này, khóe miệng tà tà cười, vươn tay nhéo nhéo cằm Lạc Vũ.
Lạc Vũ thấy hạ ngạc bị “giày xéo”, hoảng hốt tránh khỏi tay Đông Thiên Vương, sau đó lại nâng tay nhéo cằm Đông Thiên Vương, cười khẽ: “Như vậy ý của thiên vương là?”
Nàng cũng không phải không biết đùa giỡn.
Trong mắt Đông Thiên Vương có chút sửng sốt, lại đột nhiên cười lớn ra tiếng.
Vẫn giữ nguyên tư thế cả hai cùng nhéo cằm như thế, cười tà nói: “Được, được lắm, bổn vương quả nhiên không nhìn lầm người, cho ngươi, đồng ý cho ngươi rồi.
Bổn vương đối với người của chính mình luôn luôn hào phóng.”
Lạc Vũ cũng không để ý tới lời nói cái gì mà người của ta, chỉ mỉm cười nói: “Như vậy cám ơn.”
Lời vừa hạ xuống, tâm tư hai người rộng mở, nhất tề mỉm cười.
Gió thu lãnh liệt, bầu trời xanh cao nghiễm.
“Huynh đệ, cho ta xem Vân Gian Hoa một chút, ta muốn trông thấy nó…”
Gió thu nổi lên, tro bụi trong Phạm Đế thành rơi vào bình tĩnh.
Một hồi tuyệt sát, một hồi tiêu diệt.
Tam thiên vương cái gì cũng không còn lại.
Cuối cùng Đông Thiên cũng lui binh đi, không có tranh đoạt.
Bốn thiên vương hùng tâm bừng bừng mà đến, cuối cùng lại bị Lạc Vũ đoạt mất Phạm Đế thành, giữ lấy vị trí mấu chốt nhất ở Hỏa Ma.
Huyết sắc lan tràn, Phạm đế thành tổn hao nhiều.
Thế lực vương quyền toàn bộ chết hết, chỉ chừa vài những trẻ nít mới vài tuổi trên đời.
Một đêm trong lúc đó, Phạm Đế thành đổi chủ, bốn tướng toàn lực phò tá, Đông Thiên bảo vệ bên ngoài.
Trung Võ Môn, từ một thế lực nho nhỏ không ai nghe nói tới tên, bắt đầu từ nơi này, truyền hướng tất cả mọi nơi ở Hỏa Ma.
Gió thu bất chợt nổi lên, càng ngày càng đậm.
Mà ngay lúc cuối thu này, Đông Thiên Vương và Trung Võ Môn dắt tay hợp tác, càng thêm nâng lên danh tiếng Trung Võ Môn, lấy một loại tốc độ như hỏa tiễn bay ra bên ngoài.
Hợp tác, không phải bị thế lực cường đại Đông Thiên gồm thâu làm thủ hạ, mà là quan hệ hợp tác bình đẳng.
Không cần bất cứ ngôn ngữ nhiều lời nào, đã làm danh tiếng Trung Võ Môn càng thêm thần bí tại Hỏa Ma.
Màn đêm hạ xuống, đêm lạnh như nước.
Muốn khôi phục Phạm Đế thành cần phải có thời gian, cũng cần phải có người có thể tin tưởng tuyệt đối tọa trấn. Từ đó, Lạc Vũ gọi Vương Hầu từ Trung Võ Môn tức tốc tới đây, toàn bộ mọi chuyện giao chu Vương Hầu xử lý.
Lúc này, bóng đêm bắt đầu buông xuống, Van Gian Hoa tỏa ánh sáng ngọc trong đêm.
Lạc Vũ đứng trên tháp cao bên trong nội thành của Phạm Đế thành, nắm chặt Vân Gian Hoa trong tay.
Vân Gian Hoa đã có, chỉ còn lại có Kỳ Lân Quả.
Chỉ cần tìm được Kỳ Lân Quả, là có thể bào chế giải dược cho Vân Thí Thiên.
Nhanh, tất cả rồi sẽ nhanh thôi.
Lạc Vũ đặt Vân Gian Hoa trong ngực, tâm tình thương nhớ thật sâu áp chế vào ban ngày, lúc này đã không hề giữ lại lộ ra ngoài rồi.
Thí Thiên, chàng có khỏe không?
Rất nhớ chàng, rất muốn gặp chàng, rất muốn.
Nhưng là, nhưng là… Lúc này làm sao có thể gặp nhau đây hả?
Mắt thật sâu nhắm lại, cả trái tim Lạc Vũ cũng đau đớn rồi.
Tưởng rằng không nghĩ đến, tưởng rằng đem toàn bộ tâm tư đặt vào việc khuếch trương thế lực, chuẩn bị đối phó Đế Phạm Thiên, nàng sẽ không nghĩ đến.
Nhưng vào những lúc rãnh rỗi như thế này, trái tim lại co rút đau đớn.
Không phải không nghĩ, mà là có chút tưởng niệm đã xâm nhập cốt tủy.
Lúc không động đậy, phảng phất vân đạm phong khinh, lúc chạm vào mới biết được, đã xâm nhập đến linh hồn.
Ánh trăng âm lãnh, bóng người cô đơn.
Bất quá, không có vấn đề gì, rất nhanh, lập tức sẽ tốt cả thôi, chờ nàng tìm được Kỳ Lân Quả, chờ nàng giải quyết Đế Phạm Thiên, nàng sẽ tự mình đi Vọng Thiên Nhai, tự mình đi.
Trời lạnh cuối thu, nhưng trái tim lại nóng bỏng, khát vọng vô cùng.
“Vù, vù, vù.” Ngay lúc này nàng đang cô độc tưởng niệm, vài đạo thân ảnh đột nhiên đến đây nhanh như điện xẹt, hướng Lạc Vũ nhảy tới.
Thì ra là Tiểu Ngân, Tiểu Hồng và Tỳ Hưu.
Nó không đến, Tiểu Ngân bay vọt xuống đầu vai Lạc Vũ, khoa móng vuốt nói với Lạc Vũ. (*Biến Sắc Long)
Nó nói muốn đi dưỡng thương, không muốn rời đi nơi này, Tiểu Hồng bò vào trong lòng Lạc Vũ, lắc lắc đầu nói.
“Nó không muốn theo ta?” Lạc Vũ đè nén tưởng niệm trong lòng xuống, nhìn Tiểu Ngân cùng Tiểu Hồng, trầm ngâm một chút nói: “Nếu không muốn cũng không sao, ta không ép buộc.”
Mười bốn cấp đỉnh Biến Sắc Long, nàng rất muốn giữ ở bên người.
Bởi vậy, nàng phái Tiểu Ngân, Tiểu Hồng cùng Tỳ Hưu đem theo một mảnh lá cây Vân Gian Hoa để tỏ lòng thành.
Nhưng xem ra, sau vài ngày quấn lấy Biến Sắc Long, nhóm Tiểu Ngân vẫn không thể lay chuyển được ý muốn của Biến Sắc Long.
Bất quá nó đáp ứng sau này có chuyện gì xảy ra, trong phạm vi năng lực nó có thể làm được thì có thể đến tìm nó, Thôn Vân Tỳ Hưu gật đầu hướng Lạc Vũ tỏ vẻ.
Biến Sắc Long vốn thuộc về sa mạc, ra khỏi sa mạc nó cũng sẽ không là một phương vương giả rồi.
Bởi vậy, nó không muốn.
“Quên đi.” Rơi vũ gật đầu, nàng có ba bé ma thú đã rất tốt rồi.
Biến Sắc Long nguyện ý theo nàng, nàng tự nhiên là thích, không muốn, nàng cũng không bắt buộc.
“Đi thôi.” Ôm Tiểu Hồng, dẫn theo Tỳ Hưu cùng Tiểu Ngân, thân ảnh Lạc Vũ dần dần ẩn vào trong bóng tối, xa xa mà đi.
Sắc thu nồng nặc, sương gió bắt đầu bức người.
Ngoại ô phía tây Phạm Đế thành, đầy đất hoa vàng rơi, Lạc Vũ cưỡi Xích Lạc đi về phía tây Hỏa Ma.
Phạm Đế thành giao cho Vương Hầu quản lý.
Cùng hợp tác với Đông Thiên đã có Hoàng Vũ lo, những chuyện này nàng không cần lo lắng.
Bây giờ chuyện nàng cần phải làm là đi tìm Kỳ Lân Quả, còn phải không ngừng nâng cao thực lực của mình nữa.
Một chuyến đi Phạm Đế thành lần này, mặc dù mượn thực lực của Phạm Đế thành diệt đi uy phong của thế lực ba thiên vương, hoàn toàn không có dùng đến võ công của nàng, đừng nói đến chuyện nâng cao thực lực.
Nàng còn cần không ngừng đề cao thực lực mới được.
Gió thu lạnh rung, Lạc Vũ cưỡi Xích Lạc tiến vào trong sa mạc.
Nam Thiên, Bắc Thiên hỗn loạn, chỉ còn Tây Thiên là độc lập, nàng đi về phía tây xem sao.
Sa mạc vàng óng ánh, khói lãng cuồn cuộn.
“Bất cáo nhi biệt, tác phong này rất là không tốt.” Ngay lúc Lạc Vũ di chuyển qua một cồn cát, trước mắt hiện ra một người đang nghiêng mình tựa vào Xích Lạc, lười biếng tự tiếu phi tiếu nhìn nàng, không phải Đông Thiên Vương còn có thể là ai nữa. (*Ra đi không để lại một lời từ biệt)
Lạc Vũ thấy vậy, ghìm cương dừng lại Xích Lạc, nói: “Ta cần phải nói cáo từ với ngươi nữa sao?”...
Quét Virus: An toàn