Diệp Anh cau mày, hỏi:
“Có biết nguyên nhân không?”
Bất ngờ, đồng loạt như vậy, có lẽ không phải trùng hợp ngẫu nhiên.
“Không biết...”, Tracy bồn chồn đi đi lại lại, “Người thì bảo cần đi nước ngoài gấp, người thì nói không thu xếp được thời gian, người thì cáo ốm”.
“Tôi biết nguyên nhân rồi.”
Gác chân trên đi văng, George liếc xéo Diệp Anh:
“Tôi có mấy khách quen cũ, họ nói, hiện giờ trong làng giải trí đang lan truyền một tin giật gân, liên quan đến cô. Có muốn nghe không?”
“Liên quan đến Diệp tiểu thư?”
Đứng lại, Tracy ngây người hỏi.
“Nói đi.”
Diệp Anh nhìn cậu ta.
“Tin đồn thế này”, George ngoáy tai, thổi phù một cái, “Hiệu thời trang cao cấp ăn theo người khác sắp khai trương, người thiết kế chính hoàn toàn không có năng lực chuyên môn, văn bằng chỉ là đồ giả. Không chỉ thế, thiết kế chính này còn là…”.
George nghiên cứu phán đoán Diệp Anh.
“… Nữ phạm nhân bị phạt tù, vừa được phóng thích khỏi nhà giam.”
Sắc mặt Diệp Anh trắng bệch.
“...”, kinh hoàng, miệng há hốc, Tracy sững người nhìn Diệp Anh mấy giây, “Sao, sao có thể...”. Lo lắng hốt hoảng nhìn George, cô lắp bắp: “Đó là... do ai nói bậy, anh có nói với họ, đừng tin chuyện nhảm nhí... chuyện nhảm nhí không căn cứ đó...”.
“Họ nói có chứng cứ, hơn nữa còn bảo, thông tin là do một người đáng tin cậy nói với họ. Cho nên, sẽ không có bất kỳ khách nào đến dự lễ khai trương của chúng ta.”
Nhìn khuôn mặt Diệp Anh vừa bình tĩnh trở lại, George hơi nghi ngại hỏi:
“Diệp tiểu thư, chuyện này rốt cuộc là thế nào?”
Phòng bệnh lặng ngắt.
Tracy vô cùng lo lắng, sợ mọi người vất vả bỏ ra bao công sức như vậy nhưng kết quả chưa kịp khai trương, đã phải đóng cửa. Nhưng, nhìn Diệp Anh sắc mặt rắn đanh, lặnh lùng, cô có cảm giác chuyện chẳng lành sắp ập tới, giống như những tin đồn đó không hoàn toàn là tin nhảm.
Nếu đúng như thế.
Thì đó sẽ là một đòn chí mạng.
Trong giới thượng lưu, chỉ có những nhà thiết kế đàng hoàng không tỳ vết mới được khách hàng chấp nhận, không ai đi mua sản phẩm của một nhà thiết kế ô danh.
“Hai người có tin không?”
Diệp Anh cười nhạt.
George nhướn mày không đáp, Tracy bàng hoàng lắc đầu lia lịa:
“...Không, không tin...”
“Nhưng họ đều tin”, Diệp Anh thở dài, cười gằn, “Những lời đó là từ chỗ Sâm Minh Mỹ đồn ra phải không?”.
George vẻ mặt lạ lùng nói:
“Hình như thế.”
“Rất tốt”, Diệp Anh có vẻ rất vui, “Có thể được Sâm tiểu thư coi trọng như vậy, chúng ta không nên phụ lòng cô ta. Thời gian khai trương không cần thay đổi, vẫn định vào ngày kia”.
“Nhưng...”, Tracy lúng túng, “... Không có khách đến dự!”.
Diệp Anh cười nhạt.
“Chẳng lẽ không có khách đến dự, thì chúng ta không khai trương.”
* * *
Hai ngày sau, tiếp ngay sau nhãn hiệu thiết kế thời trang cao cấp dành cho nữ “Sâm” khai trương, một nhãn hiệu khác cũng là thiết kế thời trang cao cấp dành cho nữ có tên là MK cũng khai trương ở quảng trường mua sắm Ngân Tọa.
Khác với không khí long trọng náo nhiệt của “Sâm”, sự khai trương của MK hầu như im hơi lặng tiếng. Cũng khác với cửa hiệu “Sâm”, tọa lạc ở địa điểm sầm uất nhất trên quảng trường mua sắm Ngân Tọa, cửa hiệu MK lại ở một chỗ khiêm tốn chếch phía cửa Đông quảng trường, mặc dù cũng trên trục đường vào quảng trường Ngân Tọa, nhưng vắng hơn nhiều.
Mang hơi hướng độc lập, yếm thế.
Lạnh lùng và xa cách.
Tuy nhiên kể từ hôm khai trương, khách qua đường đều không nén nổi tò mò đều dừng chân ngắm nhìn rất lâu.
Tôn nghiêm như cung điện nghệ thuật.
Tường ốp đá hoa cương đen tuyền, cột trắng kiểu La Mã, hai chữ “MK” thanh thoát gắn đá đen, bệ tủ kính cũng ốp đá đen, “MK” giống như thế giới của đàn ông, mạnh mẽ, cứng cỏi và lạnh lùng.
Nhưng nó có ba tủ kính.
Mỗi tủ kính đều trưng bày một kiểu váy độc đáo và lạ mắt.
Một chiếc là váy trắng.
Phảng phất nét tạo hình kiểu váy xòe của Âu Mỹ thế kỷ XIX. Trên nền vải bông trắng ngà, hơi dày, nổi vân, bên trên đính vô số hạt kim cương óng ánh, giống như cánh đồng buổi sớm lung linh lai láng ánh mặt trời. Vai trễ khá rộng, chiết eo, vạt xòe, hơi bay, rất ngắn, để lộ ra cặp đùi ngọt ngào, có độ cong mềm mại của váy chùm. Sang trọng mà lại thanh thoát, tuy nhiên nó lại không xòe rộng như kiểu váy mà phụ nữ thường thấy trong phim Âu Mỹ cũ, giản dị và trong sáng.
Giống như một thiếu nữ thơ ngây, trong lòng chan chứa tình yêu.
Phía dưới có một chiếc giỏ mây to màu trắng, một đôi giày mềm đế bằng, cơ hồ như cô thiếu nữ đó với trái tim xao xuyến và nụ cười ngây ngất, xỏ chân vào đôi giày và cầm chiếc giỏ mây chạy vụt đi.
Một chiếc là váy dài hoa đen trắng.
Hoa to hai màu đen trắng vô cùng diễm lệ, từng đám nở bừng như tình yêu nồng nàn, đắm say, nhưng lại phảng phất nét u hoài, cổ điển, chất liệu tựa lụa mà không phải lụa, tựa bông mà không phải bông, trong mềm mại có nét cứng cỏi, phảng phất như cô gái này có thể chết vì yêu, nhưng vẫn cô đơn một cách kiêu sa.
Bên dưới có một đôi giày cao, gót nhọn, để so le, hơi cũ, hình như đã đi được một thời gian.
Cuối cùng là chiếc váy dài màu đỏ.
Như một dòng ánh sáng sóng sánh êm mượt, chiếc váy dài bằng tơ thuần chất, dày và tuyệt đẹp. Dưới ánh mặt trời nó sóng sánh như rượu bồ đào ủ kỹ, tuy rõ ràng đó là chiếc váy dịu dàng, đơn giản nhất, nhưng lại khiến các cô gái ngắm nhìn lâu nhất, bất giác thấy mủi lòng.
Chiếc váy đó chỉ là một đường cắt liền.
Không có bất kỳ đường nối nào.
Hoàn mỹ như bộ áo giáp.
Tựa như được dệt bởi một thứ ánh sáng bằng tơ mịn nhất, lại tựa như muốn dùng độ dày rộng để bảo vệ trái tim dâu bể của mình. Chỉ khi xoay giá treo, đóa hoa xinh đẹp bừng nở ở sau eo là nét dịu mềm duy nhất không thể che dấu.
Bên dưới không có giày, chỉ có một hộp châu báu mở hé, phản quang lóng lánh.
Dù đêm đã khuya, nhưng tủ kính của MK vẫn sáng đèn. Ánh đèn màu trong tủ kính chiếu lên ba chiếc váy lung linh trong luồng ánh sáng như mộng ảo, như say lòng, như mỉm cười. Một đêm, Sâm Minh Mỹ ngồi trong xe, nhìn ngắm rất lâu, sắc mặt mỗi lúc càng tối.
“Tôi hiểu rồi...”
Hôm đó, Tracy ngơ ngẩn đứng ngoài cửa hiệu, ngây người nói với George:
“Diệp tiểu thư quả nhiên tài năng xuất chúng. Phong cách trang trí lạnh, cứng như thế giới của đàn ông, còn những chiếc váy xinh đẹp này đã hoàn toàn chinh phục làm điên đảo khí chất mạnh mẽ đàn ông đó. So với phong cách êm dịu đáng yêu, rõ ràng càng có sức lay động, cám dỗ mê hoặc, hơn nữa lại có gì tựa như rung cảm cháy bỏng mà tinh tế không nói ra được, giống như… giống như...”
“Chinh phục.”
Xoay chiếc bút chì trong tay, George lẳng lặng tiếp lời:
“Thế giới dù băng lạnh đến đâu, cũng có thể bị vẻ đẹp của phụ nữ chinh phục. Thực ra trong máu thịt của phụ nữ, luôn có khát vọng chinh phục. Hừ, chẳng trách cô ta ngang nhiên như vậy, ngang tàng không chút lo sợ. Chỉ riêng phần trang trí cửa hiệu, đích thực đã hơn đứt ‘Sâm’ mấy phần.”
Mỗi ngày, càng có nhiều khách muốn vào MK.
Thậm chí các quý bà, người đẹp mà người lái xe bê theo những chiếc hộp tinh xảo mang nhãn hiệu “Sâm” vừa từ của hiệu của Sâm Minh Mỹ bước ra cũng không nén nổi tò mò, muốn vào ngắm nghía MK.
“Xin lỗi, xin quý khách hãy đưa giấy mời!”
Hai chàng bảo vệ to cao, đẹp trai của MK lại vô cùng lịch sự ngăn họ ở cửa.
“Rất xin lỗi, MK chỉ tiếp những quý khách có giấy mời.”
Nụ cười mỉm của chàng bảo vệ còn mê hồn hơn các minh tinh, khiến các quý bà, quý cô bị cự tuyệt mặc dù bực mình cũng không dám tỏ thái độ bất nhã.
MK chỉ thiết kế và may đo thời trang cao cấp cho những khách hàng tôn quý nhất.
Mọi người truyền miệng nhau.
Một thời gian sau “MK” trở thành sự tồn tại bí hiểm, trang trọng, quý phái hơn nhiều so với “Sâm”. Các quý bà và người đẹp vô tình hay hữu ý đều tỏ ra quan tâm, “Khách hàng tôn quý” có thể được giấy mời của MK rốt cuộc là ai?
* * *
“Bước tiếp theo thì sao?”
Buổi trưa, trong hiệu ăn Italia, Tracy hỏi với vẻ nôn nóng.
“Hôm qua một biên tập viên của tạp chí thời trang liên hệ với tôi, nói là muốn đến thăm cửa hiệu, định thực hiện một phỏng vấn chuyên đề với MK.”
“Mấy hôm nay tôi cũng nhận được điện thoại của một số khách hàng, hỏi làm thế nào để có giấy mời của MK”, George dùng dĩa xiên thức ăn trong đĩa, “Hay là cho họ một hai giấy mời, mấy người đó thuộc giới thượng lưu, có thể coi cũng có ảnh hưởng ít nhiều, một khi họ là khách hàng của MK, những người khác cũng sẽ bắt chước”....
Quét Virus: An toàn