Một tội phạm thiếu niên, lại có dáng vẻ như vậy, một dáng vẻ gần như cao ngạo.
Mỗi lần như vậy, cũng như tối nay anh đều nhìn theo bóng lưng cô gái, nhìn bóng cô đi xa dần, thậm chí đến khi không nhìn thấy nữa.
“...”
Trong giấc ngủ mê man bởi tác dụng của thuốc, hơi thở Việt Tuyên mỗi lúc càng dồn dập, ngực phập phồng càng dữ, môi cũng tím dần, trán toát ra những giọt mồ hôi lớn. Tạ Phố vội rời cửa sổ đến bên giường, dùng khăn bông ấm lau mồ hôi cho anh. Mười lăm phút trước, bác sĩ đã dùng thuốc giảm đau mới nhất, loại thuốc này có thể gây mê ý thức của bệnh nhân, từ đó giảm nhẹ đau đớn khi tỉnh.
Mồ hôi thấm ướt gối trắng.
Bỗng rên lên một tiếng trong vô thức, hai mắt nhắm nghiền, đầu xoay qua xoay lại trên gối, cơn run của cơ thể mỗi lúc càng đến nhanh, cơ hồ như anh gặp ác mộng, đang cố gắng giãy dụa tỉnh dậy.
Trong gian phòng phía đông.
Tạ Hoa Lăng vẫn chưa nguôi giận, đi đi lại lại trên thảm, đột nhiên nhấc điện thoại gọi cho người quen làm việc ở sở cảnh sát. Sâm Minh Mỹ dìu Tạ Hạc Phố đến ngồi xuống đi văng, nhỏ nhẹ nói vấn đề sau khi Diệp Anh rời đi nên hợp nhất bộ phận của Diệp Anh như thế nào.
“Ừ, biết rồi.”
Nhận xong điện thoại, Việt Xán nhìn cơn mưa bên ngoài, đứng dậy nói:
“Ông nội, Minh Mỹ, tôi cần đi ra ngoài.”
Tạ Hạc Phố gật đầu, Sâm Minh Mỹ lại lo lắng hỏi: “Bên ngoài mưa to như vậy, có chuyện gì không thể để đến mai hay sao?”.
“Xem ra không được.”
Cầm lên chiếc áo gió, Việt Xán sải bước dài đi ra, bỗng phía cuối hành lang vẳng lại những tiếng ồn ào...
“Nhị thiếu gia, thiếu gia không thể đi!”
“Nhị thiếu gia!”
“Mau đi mời Lão thái gia và Tạ phu nhân…!”
Việt Xán ngẩn người, đi vội đến đó, nhìn thấy trên hành lang cảnh tượng hỗn loạn, hai y tá đặc biệt và mấy người giúp việc mặt hoảng hốt cố ngăn chiếc xe lăn của Việt Tuyên. Còn Việt Tuyên mặt trắng như tờ giấy, môi không sắc máu, người đã suy yếu đến độ cơ hồ chỉ có thể gắng gượng ngồi dậy, hai bàn tay lại đang khó nhọc điều khiến xe lăn, đi về phía cổng lớn của tòa biệt thự.
“Sao thế?”, Việt Xán vội hỏi.
Nhìn thấy anh, đốm lửa trong mắt Việt Tuyên cháy lên, giọng khàn đặc hỏi:
“Cô ấy đâu?”
“Ai?”, Việt Xán cau mày.
Lúc này Tạ Hoa Lăng đã vội vàng bỏ điện thoại xông ra, Sâm Minh Mỹ dìu Tạ Hạc Phố cũng từ trong phòng đi đến. Tạ Hoa Lăng kinh hãi kêu lên:
“Tuyên, con tỉnh rồi sao? Bác sĩ đã nói sẽ ngủ ít nhất hơn một tiếng cơ mà? Bây giờ con thấy thế nào, còn đau không? Bên ngoài lạnh lắm, sao con lại ra đây? Mau, đẩy thiếu gia vào phòng!”
“A Anh đâu?”, Việt Tuyên thở một hơi, nhìn mọi người, hỏi lại, “Cô ấy ở đâu?”.
Mọi người sửng sốt.
Ánh mắt Tạ Hoa Lăng và Sâm Minh Mỹ gặp nhau, Sâm Minh Mỹ mím môi, nói:
“Cô ấy không có ở đây.”
“... Cô ấy đi rồi sao?”
Bật ra một cơn ho, sắc mặt Việt Tuyên càng trắng như tuyết, anh vừa ổn định hơi thở vừa lăn xe ra phía cổng.
“Cô ta không đến nữa đâu!”
Sâm Minh Mỹ cao giọng nói.
Xe lăn từ từ dừng lại, Việt Tuyên xoay lưng về phía cô, cúi người ho, khi cơn ho dịu xuống, giọng anh đã khàn: “... Tôi biết cô ấy đã đến, tôi nghe thấy mọi người nói chuyện... thuốc giảm đau chỉ khống chế được một bộ phận chức năng của cơ thể nhưng trí óc tôi vẫn tỉnh táo...”.
Sâm Minh Mỹ bỗng bối rối, mặt đỏ bừng.
“Tuyên, Minh Mỹ không nói dối, nó sợ làm cháu đau lòng”, vỗ nhẹ cánh tay Sâm Minh Mỹ, Tạ Hạc Phố thở dài, “Cô Diệp đúng là vừa rồi có đến đây”.
“Anh đã tỉnh”, mắt ngấn lệ, Sâm Minh Mỹ hít sâu một hơi, nói, “Vậy thì có lẽ anh đã nghe thấy, cô ta đánh em, còn dùng những lời lẽ hạ lưu đáng sợ uy hiếp em! Hơn nữa... hơn nữa cô ta là tù nhân trọng tội! Chính miệng cô ta đã thừa nhận!”.
Ngồi trên xe lăn, Việt Tuyên nhắm mắt.
“... Đó là trại quản giáo thiếu niên, không phải nhà tù...”, bên ngoài trời vẫn đổ mưa, Việt Tuyên sắc mặt càng nhợt nhạt, “... Cho dù cô ấy... từng làm sai chuyện gì... hồi đó cô ấy mới chỉ là một đứa trẻ...”.
“Nhưng cô ta giấu diếm chuyện đó!”, Sâm Minh Mỹ giọng đau khổ, “Dùng lý lịch giả, cô ta chui vào Tạ gia, không có dã tâm thì là gì? Tuyên, anh đừng bị cô ta đánh lừa! Cô ta chỉ là kẻ khốn nạn, là loại đàn bà đê tiện chỉ biết quyến rũ đàn ông, cô ta không chỉ quyến rũ anh mà con đang định quyến rũ Xán! Tuyên, anh tỉnh lại đi được không?”.
Ho từng cơn, Việt Tuyên liếc nhanh cô một cái.
Ánh mắt nhàn nhạt thoáng qua đó giống như một làn tuyết mỏng mùa đông, hình như không có ẩn ý gì, nhưng lại khiến Sâm Minh Mỹ cứng người, đứng ngây ra, cảm giác cái lạnh buốt như thấm vào xương.
...
...
“Đừng nói những điều đó với người khác.”
Trong phòng pha lê trong suốt, vào đêm mừng thọ Tạ Hạc Phố, Việt Tuyên nhìn cô nói. Khi cô cho anh biết quá khứ tù tội của Diệp Anh, anh không tỏ ra chấn động hay ngạc nhiên, chỉ trầm lặng hồi lâu, rồi yêu cầu cô không nên nói ra chuyện đó.
“Hãy hứa với anh.”
Ngồi trên xe lăn, chầm chậm ngẩng đầu, Việt Tuyên kéo tay cô, Sâm Minh Mỹ cắn môi, mắt đang ngấn lệ, không ai tin, dẫu là bạn thanh mai trúc mã, dẫu cô là vị hôn thê mấy năm của anh, nhưng đây là lần dầu tiên anh chạm vào tay cô.
Tay anh trắng xanh lành lạnh.
Kéo tay cô, là vì một cô gái khác.
Nỗi chua chát chầm chậm xâm chiếm lòng cô, nhưng hơi ấm từ bàn tay hơi lạnh của anh truyền sang tay cô, máu dồn trong động mạch bỗng trào dâng, khiến tim cô căng ứ. Cậu bé trai cô gặp lúc bốn tuổi ngồi vẽ trong vườn hoa, xa vời như ngăn sông cách núi, còn giờ phút này anh nắm tay cô, cô đã cảm nhận được hơi ấm trên thân thể anh.
“Em hứa.”
Trong phòng pha lê trong suốt tràn ngập mùi hoa, cô nhìn vào mắt anh gật đầu như bị trúng bùa.
...
...
“Tuyên!”
Hoảng sợ gọi một tiếng, nhìn sắc mặt Việt Tuyên trắng toát, Sâm Minh Mỹ mím môi, lại bồn chồn nhìn Việt Xán đứng bên. Việt Xán cơ hồ không để ý đến biểu hiện của cô, đăm đăm nhìn Việt Tuyên vẻ suy tư, ánh mắt u uẩn.
“... Tôi đi đón cô ấy.”
Cố kìm cơn ho đang cuộn lên trong ngực, Việt Tuyên nghe tiếng mưa ngoài trời, lông mày cau có, khó nhọc điều khiển xe lăn.
“Không được đi!”
Tạ Hoa Lăng xẵng giọng, lệnh cho hai y tá:
“Mau đưa Nhị thiếu gia về phòng!”
Y tá vội bước đến, định giữ xe của Việt Tuyên, họ thấy rõ Việt Tuyên vẫn đang trong tình trạng cơn đau phát tác, ngay việc ngồi xe lăn cũng hết sức khó nhọc, hoàn toàn không thể ra ngoài trong điều kiện thời tiết thế này.
“... Tạ Phố.”
Miễn cưỡng né tránh hai y tá, Việt Tuyên quay đầu nhìn bóng người đứng cách đó ba mét, gọi. Tạ Phố tay xoa mũi, đành đi đến, miễn cưỡng, trả lời:
“Vâng, Nhị thiếu gia.”
“... Tôi phải đi.”
Che miệng ho, sắc mặt Việt Tuyên càng lúc càng trở nên nhợt nhạt, mồ hôi trên trán ngày càng dày, anh lại nhìn màn mưa nhập nhằng sấm chớp bên ngoài, cau mày ra hiệu cho Tạ Phố giữ hai cô y tá, còn anh điều khiến xe lăn tiếp tục đi.
“Ngăn nó lại! Không được mở cổng!”
Thấy các y tá và người giúp việc bị Tạ Phố ngăn lại, Tạ Hoa Lăng tức giận hét gọi thêm người giúp việc đến ngăn cản Việt Tuyên.
“Rất xin lỗi, phu nhân.”
Tạ Phố nói, đoạn giơ tay, từ hành lang và phía cổng xuất hiện bảy, tám người đàn ông. Họ lịch sự lễ phép nhưng rất mực kiên quyết ngăn những người giúp việc đang cố cản Nhị thiếu gia, ngay bản thân Tạ Hoa Lăng định chạy ra, cũng bị họ ôn tồn cản lại.
“Tạ Phố, ngươi làm phản rồi!”
Nhìn thấy cổng lớn đang mở, Tạ Hoa Lăng nổi cơn thịnh nộ.
“Xin lỗi phu nhân, tôi là người của Nhị thiếu gia.”
Tạ Phố mỉm cười lễ độ, lòng cũng hơi áy náy. Những chuyện thế này trước giờ vẫn do Tạ Bình phụ trách, bây giờ Tạ Bình không có ở đây, đương nhiên đổ lên vai anh ta.
“Cha!”
Tạ Hoa Lăng luống cuống cầu cứu Tạ Hạc Phố. Tạ Hạc Phố nhìn chiếc xe của Việt Tuyên đi vào màn mưa, lại nhìn Tạ Phố bối rối gượng cười, ông biết họ là những người được huấn luyện, cho dù ông mở miệng Tạ Phố cũng chỉ nghe theo lệnh của Tuyên.
“Haizzz.”
Tạ Hạc Phố lại thở dài, chống ba toong lắc đầu bỏ đi.
Mưa mênh mông trắng xóa.
Trên bầu trời đen sì chớp rạch ngang dọc, một tiếng sấm bùng nổ chát chúa làm mặt đất rung chuyển, mưa trùm lên Việt Tuyên yếu ớt đơn bạc trên xe lăn.
“Nếu con dám đi tìm con ấy! Thì đừng bao giờ trở về nữa!”, sau lưng, tiếng hét kiệt sức như xé họng của Tạ Hoa Lăng!
Chiếc Bentle
Quét Virus: An toàn