động.
#50
Mấy hôm nay đi đứng bất tiện, phải dưỡng thương trong nhà,
tối đi ngủ cũng rất khóchịu. Từ Vi Vũ nằm cạnh nói: “Hay là anh
xoa bóp cho em nhé?”
Tôi nói: “Thôi đừng, càng xoa càng đau. Anh nói gì làm em
không nghĩ đến nữa đi.”
Anh nghĩ ngợi một lúc, bắt đẩu kể chuyện: “Ngày xưa có cậu
bé thích đi trước một cô bé theo hình chữ S, ai ngờ cô bé đó lại
nghĩ rằng cậu đang khoe khoang.”
Tôi: “Phì.”
“Em đừng có cười, người thật việc thật đấy, tí nữa thể nào em
cũng cảm động cho xem.” Sau đó anh nghiêm túc kể tiếp, “Một lần,
nhà cô bé kia có chuyện, xin phép nghỉ học. Khi tan lớp cô giáo
hỏi có ai ở gần nhà xxx không? - tức là nhà của cô bé kia í, mang
bài tập về giúp bạn. Cậu bé thấy vậy vội vàng xung phong la toáng
lên, em đi, để em đi! Cả lớp được trận cười ầm ĩ, ha ha...”
Tôi thắc mắc: “Nhà em với nhà anh một nam một bắc chứ?”
Từ Vi Vũ lườm tôi một cái: “Anh đang kể chuyện cơ mà.”
“Chậc... ừm, sau đó thì?”
Từ Vi Vũ tiếp tục: “Khi cậu bé đến gõ cửa nhà cô bé kia,
người mở cửa là mẹ cô. Cậu bé rất hồi hộp, ‘Chào cô ’, rồi nói
‘Cháu đến đưa bài tập cho xxx’, mẹ cô bé bảo cụ cô bị ốm, muốn
gặp cháu gái nên cô bé phải về quê. Mẹ cô còn hỏi cậu có muốn
vào ngồi chút không, chắc cô bé cũng sắp về rồi. Cậu hơi phân vân,
vừa muốn gặp lại vừa xấu hổ. Cuối cùng cậu vẫn vào nhà, ngồi
trong phòng khách. Mẹ cô còn rót cho cậu một cốc nước trái cây.
Không biết có phải trùng hợp không mà bà lấy cho cậu cốc sứ có
in tên cô bé, trên đó còn có hình chibi một cô nhóc, chắc đó là cốc
của cô. Sau khi phát hiện ra, mặt cậu bé đỏ tới mang tai, cứ uống
một ngụm mặt lại đỏ thêm một chút. Lát sau, cô bé về nhà. Cô
được họ hàng đưa về, nhìn mặt rất buồn, cô không thấy cậu, hoặc
là có thấy nhưng không muốn nghĩ nhiều, chẳng đả động gì lặng lẽ
lên phòng. Cậu bé ngơ ngác đứng đó, mắt bị cô đơn lấp đầy như...”
Tôi xen vào: “Sao em không nhớ?”
“Em thì nhớ được cái gì!” Hình như ai đó cũng quên mất mình
đang kể chuyện.
Tôi cười hỏi: “Thế sau đó thì sao?”
Từ Vi Vũ căm hận nói: “Sau đó cậu bé lòng đau như cắt, nuốt
nước mắt về nhà!”
Tôi hỏi: “Có thế thôi á?”
Anh nhảy dựng lên, “Em còn muốn thế nào? Với cậu bé thuần
khiết trong trắng như tuyết, vết thương ấy mới tàn nhẫn biết bao...”
Oán hận là chính, xin an ủi là phụ.
Tôi thấy hình như chân tôi càng đau thêm...
#51
Bạn bè gặp mặt, nói về quãng thời gian đẹp nhất của mình.
Đến lượt tôi, tôi nhớ lại: “Bốn năm đại học là thời gian khó
quên nhất.”
Bạn thân: “Đúng mấy năm Từ thiếu không ở đây à?''
Tôi: “...”
Từ Vi Vũ - người đến ăn ké: “...”
Bạn thân: “...”
Mọi người cười ầm lên, “Anh Vũ thật đáng thương!”
Từ Vi Vũ trả lời gọn một chữ, “Biến!”
Đến Từ Vi Vũ, anh nói: “Mấy năm ở nước ngoài...”
Tôi nghĩ thầm, trả thù à?
Vi Vũ thêm vào vế sau: “Là những năm khó khăn nhất.”
...
Với anh từ không yêu, yêu đến yêu tha thiết là lẽ thường tình.
Chương 8: Vấn đề quyền sở hữu
#52
Lần trước Từ Vi Vũ công tác phía Bắc, tôi đi gặp bạn bè.
Chúng nó đều dẫn người yêu đi cùng, chỉ có mình tôi cô đơn lẻ
bóng.
A lấy di động cho cả lũ xem ảnh xe chồng nó mới mua, B tay
cầm Iphone 5 xem tin tức thỉnh thoảng mới bình luận một câu, C
lại dính trong lòng bạn trai nũng nịu: Chồng, khi nào mua cho em
một chiếc LV nhé?
Tôi... nhìn chiếc điện thoại '’quê mùa” của mình rồi biết thân
biết phận uống nước trái cây trong im lặng, thỉnh thoảng thêm thắt
mấy câu có vẻ “xe đẹp thế”, “LV đắt lắm đấy”...
Bạn A dành chút thời gian cho tôi: “Thanh Khê, giai nhà mày
đâu rồi?”
Tôi nói đi công tác.
B: “Điện thoại đâu tao xem nào.”
Tôi đưa ra.
Bạn C nói: 'Khê nhi, đổi luôn đi, đời nào rồi còn dùng loại
09.”
Tôi đáp rằng mình dùng cái này quen rồi, hơn nữa còn dùng
được thì cứ dùng, đã hỏng hóc gì đâu.
B “Cắt” một tiếng: “Điện thoại á, cũng giống như đàn ông vậy,
vấn đề không ở chỗ hỏng hóc hay xấu xí mà là có giúp mình đẹp
mặt hay không thôi.”
Đúng lúc đó điện thoại tôi vang lên, báo có tin nhắn, vừa khéo
là của Từ Vi Vũ, gửi một tấm anh chụp khi mới tắm xong (bình
thường chẳng thấy gửi bao giờ), gần như trời cho bao nhiêu khoe
hết bấy, tóc vẫn đang ướt sũng, may là còn có tý lý trí, quàng cái
khăn bên dưới.
Hôm ấy cả A, B và C đều bày tỏ rằng đời này Cố Thanh Khê
không cần đổi ''điện thoại''!
“...”
Sau sự kiện ảnh ọt này, đám bạn tôi đứa nào đứa nấy đều lưu
về máy một tấm, gặp ai cũng khoe: “Đây là bạn trai tao!”
Về sau Từ Vi Vũ biết chuyện này, tủi thân nói: “Anh có nhiều
bạn gái như thế từ lúc nào mà không biết.”
Tôi nhìn anh một cái, cười hỏi: “Giờ biết rồi thì thấy thế nào?”
Anh yếu ớt phát biểu cảm tưởng: “Anh thích chế độ một vợ
một chồng!”
#53
Từ Vi Vũ có một nhóm bạn rất thân, cứ rảnh rỗi lại tụ tập,
được gọi là Hội Đàn Ông.
Có lần, đi ăn BBQ ngoài trời, được mang theo người thân, Từ
Vi Vũ đưa tôi đi cùng, vừa đến nơi đã bị một đám người vây kín.
Thực ra những người này tính kỹ thì cũng gọi là quen biết, dù
sao toàn bạn học của Vi Vũ cả, mà xưa nay, tôi và Vi Vũ gần như
là học cùng trường.
Có người cười nói với tôi: “Bạn này, cậu là tình nhân trong
mộng từ bé đến lớn của lão Từ đấy!”
Sau đó, bạn ấy kể chuyện, trong đó có sự xuất hiện của tôi
nhưng tôi hoàn toàn không nhớ.
Rằng, có lần tôi đi qua hành lang lớp họ, thấy Từ Vi Vũ đang
hí hoáy dán giấy tờ gì đó, vì phải với lên cao nên có vẻ hơi run run.
Tôi hỏi: “Tớ đỡ cậu nhé?”
Anh quay lại thấy đằng sau là tôi, ấp úng thẹn thùng nói: “Cậu
đỡ tớ á? Ai lại làm thế... à thực ra thì... cũng không sao.”
Tôi bước lại, nhưng thứ được đỡ là... chiếc ghế dưới chân anh.
Anh ngẩn ngơ không biết bao lâu, cuối cùng lặng lẽ quay về
tiếp tục công việc dán giấy của mình.
Tôi nghe cậu bạn kia kể xong cũng im lặng, trong bộ nhớ
không có thông tin gì về chuyện này.
Từ Vi Vũ nhịn cười, chọc chọc lưng tôi, nói: “Lừa gạt tình
cảm thiếu nam đấy nhé.”
“...” Thực ra tôi định trả lời, ai bảo tại anh nghĩ nhiều quá đấy
chứ?
#54
Trong khi ăn BBQ.
Trước mặt tôi, Từ Vi Vũ dù múa thoát y, mặt cũng không đổi
sắc, nhưng cứ ra ngoài là trở về với cái vẻ “bình tĩnh lạnh nhạt”
của mình, không hẳn nói đó là giả vờ, vì cơ bản, trong anh vốn đã
có gì đó rất bình thản, trầm lặng rồi.
Ví dụ như, khi nướng cánh gà, anh “bình thản” nhìn tôi:
“Thanh Khê, nướng cánh gà chín một chút.”
Được... Nướng xong, đưa cho anh, thiếu gia lại “bình thản”
nói: “Anh muốn ăn ngô.”
Tôi thấy chẳng sao, bình thường anh toàn thích giả vờ giả vịt
quấy tôi như thế, nhưng người khác thì không giống vậy, trêu đùa:
“Không chơi ân ái trước mặt bạn bè thế nhá!”
Từ Vi Vũ nói: “Thế mà là ân ái à? Đây là thể hiện quyền sở
hữu.”
Trên mặt mấy ông bạn còn lại chỉ thiếu điều khắc chữ: anh Vũ
đúng là anh Vũ! 100% giữ vững chủ quyền!
Từ Vi Vũ liếc bọn họ một cái, nói: “Tao thuộc quyền sở hữu
của Cố Thanh Khê. Tao chỉ ăn đồ côấy nấu.”
“...”
#55
Có người rủ Từ Vi Vũ đi ăn cơm, cơ bản anh đều trả lời: “Phải
hỏi vợ anh.”
Sau đó anh đi quanh nhà đúng một vòng rồi về nghe điện thoại:
“Vợ nói dạo này đồ ăn ngoài không đảm bảo an toàn, phải về nhà
ăn cơm.”
Tôi...
Có người từng hỏi: “Vi Vũ, bạn gái anh quản lý chặt lắm à?”
Anh ung dung nói: “Tất nhiên phải chặt rồi, thời nay đàn ông
tốt ít lắm, không quản chặt sao được?”
“Cũng phải! Anh Vũ văn võ song toàn, biết kiếm tiền lo cho
gia đình, cái gì cũng hiểu biết thông thạo! Chị dâu không giữ cẩn
thận có khi bị cô nàng nào đó cướp mất cũng nên.”
Từ Vi Vũ dừng một lúc rồi khinh bỉ: “Mày có bị ẩm IC không?
Anh nhất định phải để côấy quản chặt, lỏng lẻo tí là anh đây thấy
mất an toàn!”
“...”
Nói đến suy nghĩ, sao tôi lại thấy... suy nghĩ của Từ thiếu mới
có vấn đề?
#56
Căn bản lâu nay các tư tưởng tạp nham đều xuất phát từ anh cả.
Có mấy lần, Từ Vi Vũ nằm trên giường, ôm tôi hỏi: “Thanh
Khê, em có yêu anh không?”
Tôi trả lời: “Yêu chứ.”
Anh hỏi: “Yêu lắm lắm không?”
Tôi sờ trán anh, “Anh bị sốt đấy à?”
Anh im lặng quay đi chỗ khá c, một lúc sau lại quay sang ôm
tôi cười tít mắt: “Thanh Khê, em thấy anh có đẹp trai không?”
Tôi đáp: “Đẹp.”
Anh vội vàng hỏi: “Đẹp trai lắm lắm không?”
Không biết hôm nay anh làm sao nữa, tôi trả lời: “Rất đẹp
trai.”
Anh vui vẻ cọ cọ, nói: “Thế em thích trai đẹp không?”
Tôi nghĩ một lúc rồi trả lời: “Không.”...
Quét Virus: An toàn