Lamborghini Huracán LP 610-4 t
* Danh ngôn tình yêu: Tình yêu của các chàng trai không nằm ở trái tim mà nằm ở đôi mắt.
Tip Sử dụng trình duyệt Uc Browser để đọc truyện nhanh nhất!
[QC] DinhCaoMobi.Net - Wap tải game miễn phí cho di động
Fanpage
Tìm kiếm
Menu Nhanh
Đặc Công Hoàng Phi - Chương 71 - Hết

Đặc Công Hoàng Phi - Chương 71 - Hết

Trang đọc truyện
score
Đánh giá: 4.5/5, 17963 bình chọn



Gió thổi nhè nhẹ, ngay lập tức, tin tức Phủ Hạc Vu gặp được Lạc Vũ truyền đi khắp nơi.

Quân Lạc Vũ đã trở về.

Kẻ gần như đã tiêu diệt toàn bộ hoàng tộc Phi Vũ quốc đã quay về.

Hơn nữa, bên người nàng còn có cả Thiên vương của Hỏa Ma.

Trời ạ, lần trước là Vọng Thiên Nhai Vọng Thiên quân vương, lần này lại là Thiên vương của Hỏa Ma…

Cả kinh đô Phi Vũ quốc rung động rồi.

Lập tức, binh mã khắp nơi lấy một loại tư thái rõ ràng là sợ chết lại còn anh dũng, hướng phía đám người Lạc Vũ mà đi đến.

Đầu năm nay, người nào cũng có thể đắc tội, ngoại trừ Quân Lạc Vũ này.

Nếu không, lần sau nàng trở về, cũng không biết là sẽ mang theo người nào trở về nữa.

Gió thổi qua trời đất, mang theo cái lạnh lẽo mà lại ấm áp.

Kinh đô Phi Vũ vương quốc ngày hôm đó, dùng một loại nghi thức kính trọng đến nghênh đón quốc vương còn không bằng để nghênh đón Lạc Vũ.

Thái độ như thế, làm cho Đông Thiên vương rất là vừa lòng.

Mà Lạc Vũ ở một bên, chính là cười cười mà lắc đầu, nàng còn không phải là ăn thịt người nha.

Tử Diễn quốc công phủ.

Sớm biết Lạc Vũ sẽ đến đây, đám người trong quốc công phủ sớm đã sợ hãi mà đứng chờ ở cửa, hàng ngũ chỉnh tề, già trẻ đều có mặt đầy đủ.

Cái loại này, chính là giống như đi gặp tộc trưởng vậy.

Viện trưởng của Học viên đế quốc nơm nớp lo sợ chạy vội mà đến, cùng với hai quốc công gia của hai đại quốc công phủ và quốc vương hiện tại của Phi Vũ quốc đều đứng ở bên ngoài chờ.

Quân Trầm, đứng hàng thứ ba trong Tử Diễn quốc công phủ, vốn là tam ca của Quân Vân, tam bá của Lạc Vũ, đón Lạc Vũ cùng Đông Thiên vương vào phủ.

“Chất nữ gần đây có khỏe hay không? Ngũ đệ cùng ngũ đệ muội vẫn khỏe chứ?”

Ngồi ở trên ghế chủ vị, Quân Trầm vốn là uy nghiêm mặt lúc này lại phát ra cẩn cẩn dực dực.

Mà Lạc Vũ ngồi ở ghế thượng khách, ngẩng đầu nhìn đại sảnh trước mặt.

Đại sảnh hùng vĩ, hai ghế chủ vị đặt ở giữa, hai bên sắp xếp tám cái ghế, trong sảnh có sáu cây cột trụ màu đen khắc phi hổ vờn quanh, uy nghiêm.

Thậm chí có thể nói là so với lúc trước nàng rời đi càng thêm uy nghiêm rồi.

Xem ra Tử Diễn quốc công phủ gần đây là tốt lắm.

Nhìn qua Quân Trầm trước mặt nàng cùng Đông Thiên vương biểu hiện cẩn cẩn dực dực, chậm rãi mà nói: “Cha mẹ gần đây vẫn khỏe.”

Quân Trầm nghe thế nhẹ nhàng thở dài một hơi.

Quân Vân mặc dù đối với bọn họ không thích, cũng không muốn Lạc Vũ đến hại bọn họ.

Nếu Quân Vân không có việc gì, vậy lần này Lạc Vũ đến đây hẳn không phải là tìm bọn họ để trút giận.

Nhìn Quân Trầm thở dài một hơi cùng với đám người đang ngồi trong đại sảnh, Lạc Vũ thong thả mở miệng: “Lần này ta đến đây là có việc riêng muốn nói.”

Lời nói vừa ra, lập tức đám người đang ngồi ở dưới, Hiệu trưởng của Học viện đế quốc, Phủ Hạc Vu, quốc vương Phi Vũ quốc, liếc mắt nhìn nhau, nói với đám người Lạc Vũ vài câu, sau đó quay người bước ra khỏi đại sảnh.

Chuyện nhà, Lạc Vũ cùng Quân Trầm muốn nói chuyện riêng.

Nếu ý đồ đến đây của Lạc Vũ là như thế, bọn họ tất nhiên là sẽ tránh lui.

Nhìn đám người hết sức cung kính mà rời đi, chỉ để lại một mình Quân Trầm tại đại sảnh, Đông Thiên vương giơ giơ lên mi, khó được mà khen một tiếng: “Thật đúng là nghe lời.”

“Có lễ phép.” Vô Hoa thấy thế thì khen một tiếng.

So với đám người ở Hỏa Ma bọn họ thì hiểu tiến – lui hơn nhiều.

Đám người Phủ Hạc Vu vừa rút ra khỏi đại sảnh, Quân Trầm lập tức cảm thấy áp lực.

Mặt mày cơ hồ là cười đến cứng ngắc rút gân, làm sao còn thấy ở đâu uy phong ngày trước.

Lạc Vũ thấy vậy thản nhiên nói: “Quân Nhiêu Thiên đâu?”

Không phải nàng cao ngạo, nhưng mà nàng tới, ngay cả quốc vương Phi Vũ quốc cùng ra nghênh đón, mặc dù nàng cảm thấy là không cần phải như thế. Nhưng là, quốc công gia của Tử Diễn quốc công phủ, gia gia của nàng cũng nên có mặt a.

Quân Trầm vừa nghe Lạc Vũ thản nhiên nói, rõ ràng là đang trời đông giá rét tịch mịch lại là một trận đổ mồ hôi đầy lưng: “Cha cùng đại ca không có ở nhà.”

Không có ở nhà? Lạc Vũ nghe vậy nhướn mày.

“Con trai của đại ca, Quân Nhất Phi, thời gian trước đi lịch lãm gặp nạn, nghe nói là được một vị tiểu thư ở Vân Trung quốc cứu. Lần này trở về xin cha cùng đại ca qua đó cầu hôn. Vì thế, vài ngày trước đã mang sính lễ đi cầu hôn, bây giờ sợ là vẫn còn đang trên đường đi. Nhị ca đã đi thị sát rồi, trong phủ chỉ có mình ta.”

Vừa thấy Lạc Vũ cau mày, Quân Trầm lập tức đem tình huống toàn bộ nói ra.

Lạc Vũ nghe vậy, xem tình huống của Tử Diễn quốc công phủ, Quân Trầm quả thật là không có nói sai, lập tức vuốt vuốt mi tâm.

Huyết thống linh tinh, cha nàng không rõ lắm, Quân Trầm này đồng lứa với hắn cũng sẽ không rõ ràng, sợ rằng phải hỏi Quân Nhiêu Thiên mới biết được.

Vậy bây giờ…

“Vân Trung quốc đi là ở nơi nào?” Lạc Vũ vuốt vuốt mi tâm, trầm giọng nói.

Quân Trầm vừa nghe nhất thời khuôn mặt vặn vẹo: “Cái kia… Cái kia… Ta cũng không rõ lắm, ta không nghe qua, là do Nhất Phi dẫn đường…”

Lạc Vũ nghe vậy quay đầu nhìn Đông Thiên vương.

Đông Thiên vương thấy Lạc Vũ quay đầu nhìn về phía mình, giơ giơ lên mi, rất trực tiếp quay đầu nhìn về phía Vô Hoa.

Vân Trung quốc, là cái quốc gia nào, hắn chưa từng nghe qua.

Vô Hoa nhìn ánh mắt hai người tập trung về phía mình, suy nghĩ nửa ngày, nghi hoặc nói: “Hình như là một tiểu quốc, vị trí cụ thể khó mà nói rõ được. Hẳn là ở giữa Hắc Ngân hải vực.”

Một lời vừa ra, Đông Thiên vương nhíu mày: “Hắc Ngân hải vực? Ngươi xác định?”

“Không chắc chắn lắm, bất quá có thể đi tìm.” Vô Hoa năm đó xuất môn cũng đã từng đi qua, đối với nơi này hiểu biết không nhiều nhưng cũng không ít.

“Đây vốn là địa phương tốt.” Đông Thiên vương nghe Vô Hoa nói, trong mắt yêu quang nhảy loạn.

Hắc Ngân hải vực, nếu thật như thế, cái hải vực kia cũng không phải là chỉ có đơn giản như vậy.

Có tiếng là một nơi quỷ dị.

Không giống như Hỏa Ma bọn họ quanh năm hỗn loạn, mà là quỷ dị, không cách nào có thể hình dung được quỷ dị cùng kinh khủng.

Chính là một trong ba vùng cấm của Vong Xuyên đại lục.

“Địa phương tốt? Như vậy là tốt rồi, như vậy là tốt rồi.” Quân Trầm vừa nghe Đông Thiên vương nói Vân Trung quốc là một cái nơi tốt, nhất thời cười lên.

Rồi lại nghĩ đến Đông Thiên vương, một cái thủ lĩnh tàn nhẫn báo đạo.

Lại trầm mặt xuống, không dám cười quá lớn.

Quân Trầm có thể nghe hiểu ý tứ của Đông Thiên vương, Lạc Vũ lại có thể không hiểu.

Lập tức nhíu mày, đứng dậy nói: “Vậy chúng ta đi xem một chút.”

Nàng cần phải tìm Quân Nhiêu Thiên.

Đông Thiên vương nghe vậy nhún vai, đi thì đi, hắn đối với những nơi có tính kích thích thì cực kì có hứng thú.

Lập tức, Lạc Vũ bước đi, ba người hai thú không có ở tại Phi Vũ quốc hàn huyên, trực tiếp rời đi.

Đến là vô ảnh, đi cũng vô tung.

Làm cho các thế lực lớn tại Phi Vũ quốc một mảnh hư kinh.

Một ngày sau, ban đêm, gió lạnh tập tập, lạnh đến thấu xương.

Tử Diễn quốc công phủ, đại sảnh.

“Đã đi rồi?” Quân Trầm cẩn cẩn dực dực hỏi đám binh mã Quân gia.

“Đúng vậy, đều đã đi rồi.”

Không thấy quay trở về, cũng không thấy lạt mềm buộc chặt (chỗ này nghĩa là bày trò hại Quân gia a), nàng đã tiêu sái mà rời đi rồi.

“Vậy là tốt rồi.” Quân Trầm thở dài một hơi.

Lạc Vũ cùng Hỏa Ma Đông Thiên vương thật sự đã rời đi rồi, nơi này của hắn chính là một cái miếu nhỏ mà thôi, dung nạp không nổi hai cái tôn đại phật như vậy.

Hắn cũng không muốn khi cha hắn quay trở về, nhìn thấy Tử Diễn quốc công phủ là một đống đổ nát.

“Vậy các ngươi… hả…” Thở dài một hơi, phất tay áo.

Quân Trầm mới mở miệng phân phó, đột nhiên ngạnh sinh sinh nuốt những âm còn lại.

Quân Trầm hai mắt trợn tròn, sắc mặt hoảng sợ, trừng lớn mắt nhìn về phía sân, vẻ mặt trong nháy mắt hiện lên vặn vẹo cùng khiếp sợ.

Thủ hạ nhân mã các nơi thấy vậy, nhất tề nhìn lại.

Nhất thời, sắc mặt đều hiện lên là vặn vẹo cùng tuyệt đối hoảng sợ.

Chỉ thấy dưới ánh trăng, Vân Thí Thiên một đầu tóc bạc đang đạp không mà đến.

Khí tức lạnh như băng, điên cuồng áp lực, bén nhọn khí thế.

Làm cho đám người ngồi trong đại sảnh không khỏi sợ ngây người, đây là Phật Tiên Nhất Thủy Vọng Thiên Nhai Vọng Thiên quân vương.

Đây chính là đại ma đầu mà ngày đó tiện tay giúp Lạc Vũ uy hiếp cùng phá hủy Phi Vũ vương cung.

Trời ạ, Lạc Vũ cùng ác ma vừa mới đi, như thế nào lại tiếp tục có một ma đầu đến....
<<1...126127128129130...239>>
Đến trang:

Quét Virus: An toàn

Nhận xét
Kenh360.Org, Wap Tải Game Hack, Truyện 18+, Wap truyện NVGT, Tải game miễn phí, Backlink, Youtube Donwloader
Load: 0.001404s | View: 17963 (+77)

On C-STAT