Đông Thiên Vương nghe vậy trừng mắt nhìn hòn đá mặt đất, oán hận nói: “Cái Tiểu Hồng kia vốn là như thế nào giữa thiên quân vạn mã trộm đi binh phù của Đế Phạm thiên, ngươi không biết đi. Ta nơi này khắp nơi đều là đá, như thế nào có thể phòng được nó. Không bằng cấp cho Lạc Vũ một cái nhân tình, làm cho nàng nợ ta ít nhất cũng hoàn lại một phần ân tình. Miễn cho bị cái Tiểu Hồng kia trộm đi rồi, ta cái gì cũng không được…”
Lời nói còn chưa nói hết, ngọc thạch trên mặt đất thoáng một cái hồng ảnh, Tiểu Hồng vù vù từ mặt đất xông ra. Dựng thẳng móng vuốt, trừng mắt nhìn Đông Thiên vương.
Tiểu Hồng lửa giận tận trời, ngươi mới là tiểu thâu thích trộm đồ vật, cả nhà ngươi đều là tiểu thâu.
“Bịch.” Một móng vuốt đập bể mặt đất tẩm cung Đông Thiên vương, Tiểu Hồng căm giận xoay người, biến mất.
Nghe hiểu Tiểu Hồng tức giận mắng, Vô Hoa hướng lên trời than thở xem thường một cái, thật đúng là bị Đông Thiên vương nhà bọn họ nói trúng rồi.
Mà Đông Thiên Vương thì vuốt vuốt cằm dưới, vẫn ung dung nói: “Nhà của ta không phải tiểu thâu, nhà của ta vốn là xuất thân đạo tặc.”
Vô Hoa nhất thời hoàn toàn không nói gì.
“Ngươi đi chuẩn bị, ngày mai chúng ta sẽ lên đường đi Phi Vũ vương quốc.”
Gió nổi lên, nhè nhẹ không phải ấm không phải hàn.
Có những người cho dù cách xa nhau tận chân trời, nhưng lại có thể trăm sông đổ về một biển.
(Bạn đang đọc truyện
Đạc công hoàng phi
tại TrangDocTruyen.Mobi)Chương 110: Bị trói lại rồi
Trong cái rét lạnh đến tận cùng của mùa đông đã bắt đầu có mùi của mùa xuân.
Từng đợt gió lạnh vù vù thổi qua, trong cái rét lạnh xâm nhập cốt tủy bắt đầu nổi lên nhè nhẹ ấm áp.
Trời đông giá rét cũng nhanh muốn qua đi, xuân, rất nhanh sẽ đến.
Làm cho Hoàng Vũ cùng Vương Hầu tiếp tục ở lại Hỏa Ma để phát triển thế lực của Trung Võ môn, cùng Đông Thiên hợp tác. Lạc Vũ cùng với Đông Thiên vương, Vô Hoa khởi hành đi về Phi Vũ vương quốc.
Thời tiết ấm áp thay thế cho giá lạnh của mùa đông, trời đất tươi đẹp.
Vốn là Phi Vũ vương quốc cùng Hỏa Ma cách xa nhau, nhưng là cưỡi trên không trung ma thú Loan phượng phi bằng- tiểu đệ của Tiểu Ngân, điểm khoảng cách như vậy tuyệt đối không phải vấn đề.
Gió qua thiên hạ, mà từ Hỏa Ma đến Phi Vũ vương quốc, bất quá là mấy ngày thời gian.
Tại Phi Vũ vương quốc.
Lạc Vũ rời đi Phi Vũ quốc có chừng thời gian một năm, giờ đã trở lại.
Cảnh vật vẫn thế, có chăng là con người cũng không phải trước đây.
Cầm quyền của Phi Vũ quốc vẫn là dòng họ Giá Hiên. Ngày đó, nàng nháo một trận, quốc vương của Phi Vũ quốc sống chết không rõ, mà tam hoàng tử Giá Hiên Mặc Viêm mất tích, lực lượng của hoàng thất tổn hao thảm trọng.
Lực lượng của hoàng thất tổn hao thảm trọng, vì thế phải dựa vào Hiệp hội dược sư, Học viện đế quốc và tam đại quốc công phủ để trụ lại ngai vàng.
Hoàng thất của Phi Vũ quốc sớm đã không còn vinh quang của ngày xưa.
Gió lạnh tịch tịch, ấm áp thay cho lạnh giá.
“Nơi này thật là nhỏ bé, đơn sơ a.”
Kinh đô Phi Vũ quốc, Đông Thiên vương tà khí vạn phần huy ống tay áo, nơi này với hắn mà nói chính là không phồn hoa, không xuất chúng, Phi Vũ quốc so với một thành trấn của Đông Thiên mà nói, vẫn là nhỏ hơn.
Một bên, Vô Hoa nghe thấy, giật nhẹ Đông Thiên vương, nháy mắt.
‘Cẩn thận Lạc Vũ mắng ngươi, đây là quê hương của nàng.’
Đông Thiên vương quay sang nhìn Lạc Vũ vẫn đang không nói gì, sờ sờ cằm: “Bất quá cảm giác không sai, tốt lắm, tốt lắm.”
Vô Hoa nghe, nhất thời chỉ biết cười ra tiếng.
Thiên vương của bọn họ nói lời này quả thật là cứng ngắc a, cứng ngắc a, này là đang lấy lòng Lạc Vũ sao.
Đông Thiên vương nâng mi mắt, tay duỗi ra, nhéo thắt lưng của Vô Hoa một cái.
Vô Hoa đau nhe răng trợn mắt, cũng không dám hé ra kêu tiếng nào.
Một bên, Lạc Vũ nghe được toàn bộ Đông Thiên vương và Vô Hoa nói, không để ý đến động tác của hai người, yên lặng nhìn kinh đô của Phi Vũ quốc.
Năm đó, lúc nàng rời đi cũng là không cảm thấy thế nào.
Mà giờ trở lại, một loại hương vị quê hương từ góc sâu trong tâm toát ra.
Tưởng rằng chính mình sẽ không nghĩ đến, nhưng là nơi này, vốn là nơi mà không đâu có thể thay thế được, quê hương.
Tiểu Ngân nho nhỏ đứng ở trên bờ vai của Lạc Vũ, mà Tiểu Hồng đang được Lạc Vũ ôm trong lòng, trừng mắt nhìn bốn phía, còn Lạc Vũ thì chậm rãi mà bước đi.
Nơi này, phát ra nồng đậm mùi vị xưa cũ.
“Lạc Vũ?”
Ngay lúc ba người đang thong thả bước đi trên đường lớn của kinh đô, một người đi ra từ ngõ nhỏ, đối diện với Lạc Vũ, cực kì kinh ngạc mà lên tiếng.
Lạc Vũ quay đầu, người phía trước da mặt màu đỏ (Sakura: mặt người này chắc giống mặt Trương phi trong tam quốc quá), tóc đã điểm lốm đốm sợi bạc, dung mạo nhìn qua là một nam nhân không quá bốn năm mươi tuổi, chính là, người này đang khiếp sợ cực kì mà nhìn nàng.
Phủ Hạc Vu, đại dược sư của Hiệp hội dược sư.
“Sư phụ.” Lạc Vũ thấy đó là Phủ Hạc Vu, nhất thời mỉm cười.
Người này lúc đầu đối đãi với nàng không sai.
“Thật là ngươi?” Phủ Hạc Vu chấn kinh rồi, vẫn không dám tin mà vuốt hai tròng mắt.
Lạc Vũ thấy vậy bật cười. “Không thể giả được.”
Phủ Hạc Vu vốn là đại dược sư của Hiệp hội dược sư, gặp qua không ít lần, quen mặt.
Sau một khắc khiếp sợ, Phủ Hạc Vu rốt cuộc hồi phục lại được tinh thần.
“Trời ạ, Lạc Vũ, ngươi đã trở về, quả thực là làm cho người ta không thể tin được, mau mau, theo ta đến Hiệp hội dược sư ngồi nói chuyện.” Phủ Hạc Vu nói một hồi, nhất thời mặt tỏa ánh sáng, cực kì vui sướng mà lôi kéo Lạc Vũ.
Hắn cũng không quên, Lạc Vũ ngày đó là như thế nào mà rời đi.
Vân Thí Thiên, đó là Vọng Thiên Nhai quân vương.
Đây tuyệt đối là tôn đại phật.
Mặc kệ Lạc Vũ hôm nay trở về là muốn làm cái gì hay là cũng không muốn làm cái gì, cùng với nàng giao hảo cũng là tuyệt đối không sai.
“Không được, ta trước tiên muốn đi Tử Diễn quốc công phủ.” Lạc Vũ khoát tay, nói.
“Đi Tử Diễn quốc công phủ?”
Phủ Hạc Vu là nghĩ đến trước kia quan hệ của Lạc Vũ với Tử Diễn quốc công phủ vốn là không tốt đẹp, bây giờ quay về lại muốn đi đến đó, xem ra…
Phủ Hạc Vu xem ngoài mặt mà đoán.
Sợ rằng Tử Diễn quốc công phủ lúc này cũng không có gì hay ho rồi.
Lập tức nói: “Ta đi cùng ngươi, một năm thời gian, kinh đô cũng là thay đổi không ít, được rồi, hai vị bằng hữu này của ngươi là…”
“Vị này là Minh Trần Dạ, vị này gọi là Vô Hoa, đều là bằng hữu của ta.”
Phủ Hạc Vu ‘ân’ một tiếng, sau đó hướng Đông Thiên vương cùng Vô Hoa gật đầu.
Sau đó xoay người tiếp tục nói: “Lạc Vũ a, ngươi là làm cho sư phụ rất tưởng niệm a, sư phụ… Minh Trần Dạ?”
Một lời còn chưa nói hết, Phủ Hạc Vu mặt biến sắc, nhất thời nhảy dựng lên.
“Là… Hỏa Ma… Đông Thiên… Vương… Vương…” Đầu lưỡi co thắt, nói thế nào cũng không nói ra được, Phủ Hạc Vu mặt trừu rút gân, giống như nhìn thấy quỷ quái.
Từ sau khi Lạc Vũ đi theo Vân Thí Thiên. Bọn họ mới biết kiến thức của bọn họ về Vong Xuyên đại lục là quá mức hạn hẹp.
Vì thế đã bắt đầu tìm hiểu về Phật Tiên Nhất Thủy, về các thế lực tại Vong Xuyên đại lục.
Mà Minh Trần Dạ, không phải là Đông Thiên vương của Hỏa Ma sao? Hỏa Ma, so với Phật Tiên Nhất Thủy còn lớn hơn, mà đó, chính là một cái địa phương cực kì hỗn loạn.
Đây chính là một cái ác ma? Trong tứ đại thiên vương, hắn chính là ác ma trong ác ma.
Đông Thiên vương nhìn phản ứng của Phủ Hạc Vu, tốt tính cười cười với hắn.
Quên đi, xem hắn là sư phụ của Lạc Vũ, bỏ qua cho hắn.
Hắn giống người ác lắm sao, sao lại có sắc mặt như thế?
Lạc Vũ tâm tình vốn cũng không tệ, thấy vẻ mặt của Phủ Hạc Vu, cười cười nói với hắn: “Đông Thiên vương cũng không ăn thịt người.”
Mà Tiểu Ngân cùng Tiểu Hồng nghe Lạc Vũ nói xong, cũng là ở một bên mà cười, khinh bỉ nhìn Đông Thiên vương.
Đông Thiên vương liếc Lạc Vũ một cái, vừa bực mình lại vừa buồn cười, lười biếng mở miệng: “Nói vậy cũng không phải, còn phải xem tâm tình của ta tốt hay xấu.”
Tâm tình mà không tốt, ha ha, hắn không biết chừng là cũng sẽ ăn thịt người.
“Ác… Ác… Xin mời… Xin mời…” Phủ Hạc Vu bị dọa cho cả kinh, sắc mặt vặn vẹo không dám đối diện với Đông Thiên vương, một bên hướng những người ở trong Hiệp hội dược sư đi theo hắn phất tay một cái.
Lập tức, đám người ở Hiệp hội dược sư chạy đi, chạy đi báo tin....
Quét Virus: An toàn