Old school Easter eggs.
* Danh ngôn tình yêu: Ngôn ngữ của tình yêu nằm trong đôi mắt.
Tip Sử dụng trình duyệt Uc Browser để đọc truyện nhanh nhất!
[QC] DinhCaoMobi.Net - Wap tải game miễn phí cho di động
Fanpage
Tìm kiếm
Menu Nhanh
Đặc Công Hoàng Phi - Chương 71 - Hết

Đặc Công Hoàng Phi - Chương 71 - Hết

Trang đọc truyện
score
Đánh giá: 4.5/5, 17935 bình chọn



“Là nàng.” Á Vô Quân nghe tiếng hét, cả kinh.

Ngay sau đó là rùng mình, nhớ tới mọt thứ, tay đem tin tình báo vạn thú xuất động mà xem lại. “Tiểu Ngân suất lĩnh vạn thú, ngang trời xuất hiện… Tiểu Ngân? Tiểu Ngân là ma thú của Quân Lạc Vũ”. Á Vô Quân muốn nổ tung rồi.

Tiểu Ngân vốn là ma thú của Quân Lạc Vũ, mà bây giờ Tiểu Ngân suất lĩnh hơn một vạn đại ma thú đi cứu viện Ngũ Châu thành, diệt liên quân bảy quốc một người cũng không còn, toàn quân bị diệt.

Quân Lạc Vũ biết toàn bộ kế hoạch của bọn họ.

Nàng biết bọn họ công kích Vọng Thiên Nhai như thế nào.

Vậy… Vậy…

“Mau cho quân quay về, Quân Lạc Vũ nhất định là đem quân tấn công Phạm Thiên các chúng ta”. Á Vô Quân trong nháy mắt thần trí quay về, thanh âm cơ hồ là hét ra.

Tất cả binh mã của Phạm Thiên các đều ở đây, bây giờ Phạm Thiên các là một cái toà thành rỗng, mà Quân Lạc Vũ lại không thấy ở đây, nhất định là đem quân đi tấn công Phạm Thiên các bọn họ.

Lời vừa nói ra, tất cả các đại tướng trong doanh trướng nhất tề biến sắc.

Không một người nào hoảng sợ vì hơn một vạn đại ma thú ngang trời xuất hiện.

Dù sao, ma thú cũng chưa tới trước mặt bọn họ, mà thành trì (nguyên bản: ổ) của bọn họ bây giờ đã gặp phải nguy cơ lớn rồi.

“Chỉnh đốn lại quân sĩ, mau trở về, mau”. Đế Phạm Thiên hung hăng phất tay áo bào, xoay người hướng phía bên ngoài doanh trướng mà phóng đi.

“Các chủ, vậy bây giờ không tấn công Vọng Thiên Nhai nữa?” đại tướng khuôn mặt rút gân, không dám nhìn.

Vọng Thiên Nhai bây giờ đang trong tình thế nước sôi lửa bỏng, mà bọn họ chỉ cần vượt qua lớp băng này, là có thể tiến vào bên trong Vọng Thiên Nhai rồi.

“Công cái đầu ngươi.” Đế Phạm Thiên lửa giận ngút trời.

Vọng Thiên Nhai cho dù tốt, Phạm Thiên các của hắn có gì không tốt.

Hôm nay, nếu là đánh hạ được Vọng Thiên Nhai, thì cũng là cùng năm lộ mười ba nước mà chia, mà Phạm Thiên các của hắn hôm nay nếu như bị Quân Lạc Vũ công phá…

Đế Phạm Thiên hắn trộm gà không được còn mất nắm gạo.

Phạm Thiên các của hắn to như vậy, há là một mảnh đất chiếm một phần mười tám diện tích Vọng Thiên Nhai có thể so đo. (ý chỉ Lợi Châu thành)

Nguy cơ bị mất nước, hắn còn quản chi là di chuyển loạn.

Hay cho một người Quân Lạc Vũ, hay cho một người Quân Lạc Vũ.

Cư nhiên đánh chủ ý ở trên đầu hắn (ý là tính kế với hắn), cư nhiên là vây Nguỵ cứu Triệu, ép hắn bây giờ phải lui binh về cứu nước.

Đem miếng thịt béo này hai tay dâng trả.

Đế Phạm Thiên nhất thời tức giận tới cực điểm, nhất phật xuất thế, nhị phật thăng thiên.

Tiếng trống lôi di chuyển, quân kì phấp phới.

Quân đội Phạm Thiên các rất nhanh chỉnh tề lại, một đạo quân theo hắn đi trước, quay đầu ngựa hướng phia Phạm Thiên các chạy vội mà về.

Mà cùng khắc, các loại tin chiến báo về Phạm Thiên các bay đến khắp mọi nơi trên Phật Tiên Nhất Thuỷ.

Binh mã không rõ lai lịch tấn công Phạm Thiên các.

Trong vòng ba ngày hạ cả mười một thành của Phạm Thiên các, binh lực kiêu hùng, kiểu kiện dị thường.

Tất cả đều tiến vào kinh đô của Phạm Thiên các.

Trên đường đi, không một thế lực nào của Phạm Thiên các dám chống cự.

Tin tức này, nương theo đầy trời bông tuyết bay múa, rất nhanh truyền khắp Phật Tiên Nhất Thuỷ, không bỏ sót nơi nào.

So với việc năm lộ mười ba nước liên thủ công kích Vọng Thiên Nhai, tin tức này còn làm cho người ta rung động hơn, còn muốn làm cho người ta cơ hồ là kinh động thất sắc.

Phạm Thiên các cầm đầu công kích đại chiến với Vọng Thiên Nhai, lúc này ước chừng Vọng Thiên Nhai cũng chưa bị đánh hạ.

Mà Phạm Thiên các trong vòng ba ngày bị hạ mười một thành, binh mã thẳng hướng kinh đô Phạm Thiên các mà tấn công.

Kinh đô ngay lập tức liên có thể thất thủ, đất đai của Phạm Thiên các sẽ thuộc về người khác.

Này… Này…

Tất cả mọt thế lực tại Phật Tiên Nhất thuỷ đều im lặng mà quan sát, không có một thế lực nào di chuyển, tất cả đều im lặng.

Chiến sự thay đổi thật quỉ dị.

Còn chưa có chiếm được Vọng Thiên Nhai, mà Phạm Thiên các lại sắp bị người khác chiếm mất.

Tình huống này hết sức quỉ dị, quỉ dị, cũng may bọn họ không có nhúng tay vào, toạ sơn quan hổ đấu, sáng suốt, sáng suốt.

Ánh trăng lẻ loi, trời đông giá rét, hôm nay trời lại càng lạnh.

Bắc phong sắc bén vù vù thổi qua, giống như tử đao, khiến cho cả người đông lại mà đau.

Vạn vật cũng toàn bộ đóng băng rồi, mặt đất trắng mịt mờ, một mảnh tiêu điều.

Song, không tính những binh mã của Đông Thiên đang vây hãm Phạm Thiên các.

Khí thế hung hăng, binh mã tung hoành như vào chỗ không người.

Nơi đi qua, không động tới dân chúng, nhưng lại đem những châu phủ huyện nha, thành chủ đại phú lấy một thứ cũng không còn, một hòn ngói cũng không lưu lại.

Này chính là đánh cướp, vạn phần chuyên nghiệp, một giọt nước cũng không lọt.

Không động đến dân chúng, vì thế sẽ không bức tất cả các thế lực là bình dân tại Phạm Thiên các phản kháng.

Cướp của quan, nhưng tin tức bị ngăn cản đã rất nhanh truyền lại, các thế lực tình báo tại Phạm Thiên Các cũng liên tiếp tung truyền ra các tin tức như thế.

Cướp của đại phú, đây là vì dân chúng mà nhổ đi cái gai trong mắt.

Nghĩa quân. Là nghĩa quân.

Dân chúng không phản kháng, mà quan viên các châu phủ không có năng lực phản kháng.

Dọc theo đường đi, Đông Thiên binh mã cướp của đại phú rất dễ dàng, vui vẻ ra mặt.

Cứ hết một đám thập cấp phi bằng lại đến một đám thập cấp phi bằng đem những thu hoạch lớn từ Phạm Thiên các trở về, bay qua bay lại giữa Hoả Ma và Phạm Thiên các.

Thế trận này, đắc ý, rất đắc ý.

Giữa mùa đông, từ ngàn dặm xa xôi chạy đến nơi này, thì phải có lợi lộc chứ.

Bởi vậy, Đông Thiên binh mã ở hai nơi, như là vào chỗ không người, không một điểm chống cự, hoặc là nói, chưa kịp chống cự thì đã bị tiêu diệt, hung hăng đánh về phía kinh đô của Phạm Thiên các.

Gió lạnh vù vù mà thổi qua, Đông Thiên binh mã khí thế như lửa, hướng phía kinh đô Phạm Thiên các mà đến.

Mà lúc này, Đế Phạm Thiên, mang theo tất cả binh mã của Phạm Thiên các, không quản ngày đêm cấp tốc mà trở về.

Tin chiến báo từ các châu huyện truyền đến không ngừng, cơ hồ làm cho trái tim hắn cập lên đến miệng.

“Báo, Vạn Châu bị công hãm (bị bao vây và tấn công), đội binh mã không rõ nguồn gốc kia đang tiến thẳng đến Hứa Châu.”

“Mau, mau” Đế Phạm Thiên nghe tin báo, cơ hồ là hận không thể đem tất cả binh mã phi nhanh mà trở về.

Hứa Châu, đó chính là châu huyện cuối cùng chắn trước kinh đô của hắn, tương đương với Ngũ Châu thành của Vọng Thiên Nhai, Hứa Châu mà mất, vậy kinh đô của hắn…

“Quân tiên phong mau chóng đi trước, đi trước, mau…”

“Quân áp trận đi sau, chủ soái chia quân làm hai đường.”

“Báo, quân đội Vọng Thiên Nhai từ phía sau truy kích, chặn đường rút lui của quân ta”

Ngay lúc các đại tướng một người lại một người tiếp lệnh của Đế Phạm Thiên, một tiếng chiêng vang lên, tin tức tình báo lại đến.

Vân Thí Thiên mang theo binh mã đuổi theo binh mã của Phạm Thiên các, đang từ phía sau mà đuổi theo.

“Vân Thí Thiên đáng chết.” Đế Phạm Thiên vừa nghe tin này, mắt cơ hồ cũng phun ra máu.

Hắn không phải đã đi rồi sao? Không phải đã đem quân về cứu Ngũ Châu thành rồi sao?

Đáng chết, Vân Thí Thiên hắn cư nhiên phản ứng nhanh như vậy, ngay lập tức đã đuổi theo.

Này tuyệt đối là thông đồng cùng Quân Lạc Vũ, tuyệt đối là thế.

“Hậu doanh phân ra ứng phó Vọng Thiên Nhai, các đội binh mã khác tiếp tục đi theo ta, mau.” Đế Phạm Thiên sắc mặt trầm xuống, so với trời đông giá rét cơ hồ còn muốn trầm hơn.

Hắn lúc này không có thời gian đi đối phó với Vân Thí Thiên, đối phó với Quân Lạc Vũ mới là trọng yếu, đối phó với Quân Lạc Vũ mới là trọng yếu.

Binh mã hách hách, Đế Phạm Thiên mang theo gần trăm vạn binh mã, phi nhanh mà về .

Mà ở phía sau hắn, Vân Thí Thiên dẫn theo binh mã của Vọng Thiên Nhai, liên tiếp ép sát.

“Báo, binh tình từ Phạm Thiên các tới.”, “Nói” Yến Phi hét lên.

“Binh mã không rõ nguồn gốc kia đánh bất ngờ Phạm Thiên các, trong vòng bốn ngày đã hạ mười ba châu của Phạm Thiên các, lúc này đã gần tới Hứa Châu, thẳng tiến tới kinh đô của Phạm Thiên các.”

Sứ giả thanh âm run run, liều mạng áp chế tâm tình mừng như điên.

“Có thật không?” Yến Phi nghe vậy chợt ngẩn ra, trừng lớn mắt, vẻ mặt dữ tợn cơ hồ là muốn ăn luôn sứ giả trước mặt.

Mà bên cạnh hắn là vài đại, phó tướng, nghe tin này cũng đồng loạt quay người lại phía này....
<<1...108109110111112...239>>
Đến trang:

Quét Virus: An toàn

Nhận xét
Kenh360.Org, Wap Tải Game Hack, Truyện 18+, Wap truyện NVGT, Tải game miễn phí, Backlink, Youtube Donwloader
Load: 0.002579s | View: 17935 (+49)

On C-STAT