- Nhìn gì mà nhìn. Tối nay tôi với Tèo Leo hẹn nhau đi chơi rồi.
- Hẹn khi nào? – cái giọng lạnh băng nghe mà ghét.
- Khi sáng.
- Thôi. Ngắn gọn như thế này. Tèo Leo, mày về đi hoặc kiếm mối khác mà đi chơi. Còn Hột Mít này thì giao cho tao xử.
- Cái gì cơ??? – tôi và Tèo Leo đồng thanh.
- Minh lùn! Mày được lắm! Bạn bè với nhau mà mày lại chơi trò bắt cá hai tay hả? Con gái đúng là chúa tàn nhẫn mà! Tao ghét mày! Hứ!!!
Hình như Tèo Leo cảm thấy mình bị chơi khăm nên mặt mày đỏ ngầu, phang vào mặt tôi mấy câu đầy giận dữ rồi lên ga rú xe chạy đi. Theo phản xạ tôi hốt hoảng chạy theo gọi lại nhưng đã bị Kem Lạnh giữ chặt tay kéo đi. Cái quái gì đang xảy ra thế cơ chứ??? Bất giác tôi cảm thấy mình chẳng khác nào trò chơi trong tay Kem Lạnh. Cậu ta thích gì là làm đó mà chẳng bao giờ suy nghĩ đến cảm giác của tôi cả.
- Buông tay tôi ra ngay! – tôi vùng mạnh tay mình ra khỏi tay Kem Lạnh.
- Thái độ gì thế hả?
- Chính cậu phải trả lời câu đó ấy! Tại sao lại đuổi Tèo Leo về chứ? Chúng tôi có cuộc hẹn tối nay mà! Cậu là ai mà có quyền làm vậy hả???? – tôi tức quá quát thẳng vào mặt tên coolboy đáng ghét.
Dường như hơi khớp trước sự tức giận của tôi, Kem Lạnh ngẩn tò te một vài giây, gương mặt ngớ ra, ánh mắt nhìn tôi đầy kỳ lạ.
- Ghét cái thái độ! – tôi rít lên rồi vùng vằng quay lưng bỏ về. Thế là đi toi một mùa Valentine chỉ vì những lý do cực kỳ sến sẩm như thế này.
- Này. Đứng lại coi.
- Không đứng đó. Làm được gì nhau.
- Đừng có thách tôi.
- Không thèm.
- Là cậu chọn đó nhé.
Hix. Tôi bị hôn! _
…………………………………………………………..
Valentine đầu tiên của tôi trải qua như thế đấy. Đến bây giờ nghĩ lại vẫn dạt dào cảm xúc. Thật hạnh phúc khi biết rằng tình cảm của tôi là không hề đơn phương…
Ngày 9.8.2012
Một ngày chẳng có gì để nói nếu không có sự cố mất ví. Mà cũng thú vị thật, tại sao trên đời này lại tồn tại sự trùng hợp đến khó tin như thế nhỉ? Một thằng nhóc lùn tịt, khuôn mặt y chang con gái lại trùng tên trùng họ với mình. Hình như nó còn trùng ngày sinh với mình nữa. Mình đã cố gắng không bật cười khi nhìn thấy gương mặt tái ngắt khùng khùng của thằng nhóc khi nó cố níu tay mình lại. Phải nói sao nhỉ? Rất buồn cười. Cứ giống như mình đã lấy cái ví của nó thật ấy. Chậc. Nét mặt nó thụng ra khi biết rằng đã nhận nhầm mới đáng yêu làm sao. Tự nhiên ánh mắt của nó làm mình phải ấn tượng. Ánh mắt rất trong và đầy cuốn hút. Ồ không. Mình bị sao thế này. Phải lấy lại tinh thần thôi.
Nhưng nếu nó là con gái, mình chắc rằng nó sẽ làm trái tim mình điên đảo…
Ngày 20.8.2012
Anh Tuấn mới gọi điện bảo rằng đã gửi vào cho mình chiếc xe mô hình mà hôm trước mình nhờ anh ấy mua dùm. Nhưng tại sao chờ mãi vẫn chưa thấy người giao hàng đem tới nhỉ? Chậm lắm thì cũng phải gửi tới đây từ hôm qua rồi chứ. Chậc. Làm ăn kỳ cục thật đấy.
Quá nóng lòng, mình đã gọi tới bưu điện, và thật bất ngờ khi họ nói rằng đã gửi cho mình. Cái gì thế nhỉ??? Quyết làm cho ra mọi việc, cuối cùng mình cũng liên hệ được với người nhân viên giao hàng. Sau một hồi tìm hiểu phân tích, mình mới vỡ lẽ ra rằng anh đưa hàng đã đưa nhầm địa chỉ. Vì hôm đó anh ta bị nhức đầu nên không được tỉnh táo. Haiz.
Đây quả thực là hành động mà mình thấy xấu hổ nhất. Chẳng hiểu sao mình lại tới nhà người ta vào lúc sáng sớm tinh mơ để lấy lại hộp quà. Thật ra mình không cố ý, nhưng nhân tiện đi tập thể dục về mình ghé vào lấy luôn. Và đó quả là một ngày định mệnh…
Người mở cửa cho mình chính là thằng nhóc mà hôm bữa mình gặp ở trung tâm mua sắm. Nhưng thằng nhóc đang mặc váy ngủ. Mình cứ đứng ngây ra như thế mặc cho thằng nhóc, à không, cô nhóc miệng chữ O mắt chữ A nhìn mình. Ồ không. Là con gái thật sao???
Suốt ngày hôm đó mình cứ như người mất hồn. Trên thế gian này đúng là có tồn tại cái gọi là duyên số. Ánh mắt ấy, gương mặt ấy, cả cách mà cô nhóc biểu hiện thái độ đều ám ảnh tâm trí mình. Trái tim mình cứ đập liên hồi khi nghĩ lại giây phút chạm mặt cô gái đó.
Hix…
Mình đúng thật là bị điên đảo rồi…
Ngày 8.9.2011
Thật mất mặt nam nhi khi ngày ngày cứ phải nhìn lén người ta từ phía sau. Cô nhóc chắc không biết mình đang nhìn đâu. Nhờ tính cách ít nói và ít biểu lộ cảm xúc mới giúp mình không lộ tẩy tình cảm trước mặt cô bé. Haiz. Sao phải khổ thế này nhỉ???
Ngày 9.9.2011
Một sự bất ngờ nữa lại tái diễn. Cô nhóc học cùng lớp Đại học với mình. Nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn của cô bé mình cứ nghĩ là thua tuổi mình cơ. Ai ngờ lại bằng tuổi. Vui thật. Thế là có cơ hội ngắm “em yêu” nữa rồi.
Ngày 17.10.2011
Về nhà rồi mà mình vẫn còn thấy nóng nóng mặt. Tội nghiệp Hột Mít của mình. Chắc là xấu hổ lắm đây. Thực ra mình không muốn đối xử lạnh lùng với cô ấy nhưng nếu không làm vậy thì mình sẽ lộ tẩy mất. Mình chưa muốn bày tỏ ra trong lúc này. Nói tóm lại là thời cơ chưa tới. Phải chờ đợi. Phải chờ đợi.
Những ngày tháng sau đó…
Thật vui khi mình và Hột Mít đã thân nhau. Tất cả cũng nhờ sự cố khó đỡ hôm bữa. Không có gì thích thú bằng việc chọc tức người mình yêu và rồi tìm cách dỗ dành người ấy. Hột Mít của mình dạo này xinh hơn rất nhiều. Cô nhóc dường như cũng hết ghét mình như ban đầu rồi. Phù! May quá. Mình cứ tưởng sẽ bị ghét dài dài chứ.
Ngày Valentine…
Sáng.
Đang định tới tìm em yêu để chọc giận, nhân tiện mời em yêu tối nay đi chơi thì bị nhỏ Lâm học cùng trường cấp 3 chận lại. Số là con nhỏ mê tít thằng bạn thân mình từ hồi đó đến giờ mà thằng bạn thì không thích nên cứ đeo đuổi hoài. Nó đưa hộp quà nhờ mình gửi hộ cho thằng bạn. Nghĩ cũng tội. Hiếm lắm mới có kẻ chung tình như nhỏ. Lâm còn nhờ mình hẹn thằng bạn tối nay 6h gặp nữa chứ. Mình cũng ừ cho xong vì biết rằng không bao giờ thằng bạn chịu tới.
Xong việc mình chạy đi tìm Hột Mít, nhưng kỳ lạ là cô nhóc biến đi đâu mất rồi. Haiz. Thôi kệ, tối tới kéo em yêu đi luôn cho ấn tượng. Dù gì tối nay con nhỏ cũng ở nhà vì nó đã có người yêu đâu. Tính Hột Mít mình hiểu rõ mà.
Tối.
Mình cứ như đang ở đỉnh núi rồi bị đá phăng xuống chân núi. Cảm giác thật tồi tệ. Mình tưởng Hột Mít chạy ra mở cửa cho mình nhưng hóa ra lại để chờ thằng Tèo Leo. Gì chứ? Đêm nay hai người đó hẹn nhau đi chơi à? Làm gì có chuyện đó được. Hột Mít không thể đi với ai khác ngoài mình. Tèo Leo hôi nách lại càng không. Đã đến lúc mình cần cho Hột Mít thấy rằng mình thích cô ấy đến mức nào. Nếu chậm chân có lẽ mình sẽ để tuột mất cô ấy…
Một cái kiss như trong mơ…
Mình đã rất run. Nhưng mọi thứ đã diễn ra rất ổn.
Cặp đôi Minh Minh đã chính thức xuất hiện…
Yêu thật là vui!
----------
Bạn đang đọc truyện Ngày Gió Không Còn Thổi Lá Bay tại TrangDocTruyen.Mobi
Chúc bạn đọc truyện vui vẻ
------------
Tính ra tôi và Kem Lạnh yêu nhau cũng được đã được 6 tháng. Lãng mạn thì ít mà cãi cọ thì nhiều. Chúng tôi chỉ giống nhau được cái tên, ngoài ra mọi thứ đều khác. Cậu ấy thích ăn đồ nóng, tôi lại thích đồ lạnh. Cậu ấy thích cõng tôi, trong khi tôi chỉ thích được Kem Lạnh bế trên tay. Mỗi lần hôn nhau cũng thật là vất vả. Ai bảo tôi quá lùn còn cậu ấy quá cao. Hix. Tóm lại là đủ chuyện rắc rối.
Nhưng chúng tôi vẫn yêu nhau đấy nhá. Yêu nhiều hơn nữa kia. Vì trong cảm giác của mỗi người, ai cũng tin người còn lại là một nửa phù hợp nhất với mình. Chuyện không hợp nhau thì cứ từ từ, thời gian sẽ giúp chúng tôi giải quyết tất cả.
Thêm một tin vui nữa là tôi sắp có mẹ. Hi. Đúng ra là gia đình tôi sẽ có thêm một người phụ nữ nữa. Tôi luôn mong cho ba sẽ tìm được một người bạn đời. Và bây giờ điều đó đã thành sự thật.
Người yêu của ba tôi rất đẹp. Nhìn dì ấy cũng rất hiền. Nói chung là tôi thấy ổn. Tôi không cần dì tốt với tôi, vì tôi đủ khôn ngoan để mình không bị thiệt thòi. Chỉ cần dì đối xử tốt với ba tôi là đủ. Vì nói cho cùng, tôi cũng không thể sống mãi với ba, tôi phải lấy chồng và phải theo chồng. Ba cần một người phụ nữ bên cạnh và bầu bạn trong suốt quãng đời còn lại.
Tối nay ba dẫn tôi đi ăn nhà hàng cùng với dì. Tôi đã ngỏ ý muốn ba cho tôi dẫn theo boyfriend của mình. Tôi muốn ra mắt người yêu với mẹ tương lai. Tất nhiên ba đồng ý. Tôi biết ba cũng rất quý Kem Lạnh của tôi. Hihi…
Đáng lẽ chúng tôi sẽ đi cùng nhau tới nhà hàng, nhưng Kem Lạnh có việc đột xuất nên phải tới sau. Tôi hơi buồn một chút nhưng rồi cũng chẳng để ý gì. Miễn cậu ấy tới là được. Ngồi đối diện với ba và dì, tôi thấy mừng cho ba vì đã tìm được một người phụ nữ tốt. Tôi cảm giác ba cũng rất thương dì. Cũng phải, hai người tìm hiểu nhau được vài năm rồi. Thế mà giai đoạn gần đây tôi mới biết. Ba giấu tài thật. Nhưng tôi không dám trách ba, có lẽ ba nghĩ cho tôi nên mới làm thế. Một lần thất bại trong tình cảm đã khiến cho ba phải e dè và thận trọng hơn rất nhiều.
Đã trễ gần 30 phút, tôi vội vàng cầm điện thoại nhấn nút gọi Kem Lạnh. Anh chàng này không biết làm gì mà lề mề thế nhỉ???
- Alo!
- Cưng à. Anh tới rồi này. Em ngồi chỗ nào thế?
- Gh
Quét Virus: An toàn