Một lên vui sướng, đi lại càng nhanh hơn, trong chớp mắt mây mù tản ra, Hắc Ngân hải vực lại khôi phục một phương bình tĩnh không có sóng.
Chỉ là ngân quang lóe ra ngoài khơi, lại không có bất cứ tung tích đội thuyền nào.
Chương 112: Thí Thiên đến rồi
Phong thanh sâu kín, Hắc Ngân hải vực biến ảo khó lường.
Trên Hải Thần Đảo một ngày mới lại bắt đầu, kim quang chói mắt.
“Như vậy một lời đã định.” Trong tân phòng Lạc Vũ vỗ xuống mặt bàn.
Điều kiện phải đáp ứng cũng không quá hà khắc, hơn nữa mang lại chỗ tốt không ít, không có đạo lý nào lại không đáp ứng.
Nam tử thản nhiên nhìn Lạc Vũ liếc mắt một cái: “Chỉ cần ngươi không để cho ta mất mặt, chỗ tốt tự nhiên không thiếu ngươi.”
Dứt lời, cổ tay vung lên, hỉ phục đỏ thẫm rơi xuống, lộ ra trường màu xanh lam bên trong.
“Theo ta đi.” Thanh âm lạnh nhạt, vị thiếu chủ kia dẫn theo Tiểu Ngân đi về phía cửa.
Lạc Vũ thấy vậy cũng kéo mũ phượng áo choàng trên người, lộ ra quần áo bên trong của nàng, ôm lấy Tiểu Hồng liền đuổi theo.
Ngoài tân phòng, nắng sớm đã lên, ánh bình minh chiếu khắp nơi.
Một tay áo bào mở tung cửa phòng, bên ngoài rất nhiều người đang đứng chờ, có nam có nữ, có già có trẻ.
Lúc này khóe mắt nhìn thấy bóng dáng Lạc Vũ, lập tức vẻ mặt tươi cười, mãnh liệt cúi đầu xuống tới: “Thiếu chủ nhân sớm, thiếu phu nhân sớm.”
Lạc Vũ đứng ở sau vị thiếu chủ nhân, nghe tiếng ‘thiếu phu nhân’, cau mày.
Mà vị thiếu chủ nhân kia thì thản nhiên gật đầu: “Sớm.”
Một bên giơ tay lên, nhìn xuống, chậm rãi nói: “Chúng sư đệ sư muội vấn an ngươi, trả lời.”
Mà Tiểu Ngân bị hắn để ở trên tay, nghe tiếng hắn bảo, nghẹn khuất mà cong miệng lên, tức giận đến mức lông dựng hết
lên mà không dám nói gì, chỉ nhếch đầu lên, giơ móng vuốt về hướng mọi người, ý bảo ‘sớm’.
Quần hùng trầm mặc, thiên địa trong nháy mắt yên tĩnh như lúc ban đầu khai thiên lập địa.
Ngây ra như phỗng, mọi người hỗn loạn trong gió, kể cả Lạc Vũ.
Còn vị thiếu chủ nhân kia vẫn nhất phái lạnh nhạt, thần sắc không một tia ba động, hướng về đám người sư đệ sư muội phất tay, sau khi Tiểu Ngân nói sớm thì nâng bước hướng phía trước mà đi.
Một bên thản nhiên nói: “Choáng váng sao? Hải Thần tông ta không chứa người bị choáng váng, nhường đường.”
“Khụ khụ, thiếu chủ nhân…”
“Cái này, cái này… Nó…”
Trong nháy mắt mọi người phục hồi tinh thần, vẻ mặt giống như bị rút gân.
“Thiếu chủ nhân, người có phải hay không lầm rồi, thiếu phu nhân ở sau người, cái này… Nó…”
“Tối hôm qua dưới khăn hồng là ai, ta lấy chính là người nào, các ngươi là không phát hiện? Hay là cố ý không thấy?” Nam tử lãnh đạm như trước.
Lời này nói ra, phảng phất giống như thiên kinh địa nghĩa.
“Hả…” Lời này vừa nói ra, nhóm người trong nháy mắt run sợ rối loạn.
Cái này… Cái này…
Hải Thần tông thiếu chủ nhân của bọn họ lại lấy một ma thú làm thê tử, còn là giống đực?
“Vậy… Vậy… Nàng…” Có người run rẩy chỉ vào Lạc Vũ đi ra từ tân phòng, vậy nữ nhân này là gì?
Hải Thần tông thiếu chủ nhân nghe vậy, quay đầu lại liếc Lạc Vũ liếc mắt một cái, trong tay vẫn xách theo Tiểu Hồng: ” Là nha đầu bồi giá.”
Dứt lời, dẫn theo Tiểu Ngân đang bi thương, ưu nhã hướng phía trước đi đến.
Phía sau, lưu lại một đoàn người ngây ra như phổng.
“Ha ha…” Ngay lúc mọi người ngây ra như phổng, phản ứng trước hết chính là Tiểu Hồng chợt cười ha ha, nó đem Tiểu Ngân cấp gả đi ra ngoài.
Thiếu phu nhân, Tiểu Ngân, ôi chao má ơi, đau bụng, cười đến đau bụng.
“Khụ khụ…” Ngay sau đó Lạc Vũ lấy lại tinh thần, nhìn Tiểu Ngân trong tay nam nhân xoay người ủy khuất nhìn nàng.
Muốn cười lại cảm thấy không phúc hậu, không cười, lại nghẹn rất khổ
Không thể làm gì khác hơn là ho khan mấy tiếng, một bên vùi đầu đuổi theo: “Cho qua, cho qua, Tiểu Ngân của ta… À, cái kia, thiếu phu nhân, chờ ta một chút …”
Gió qua ngọn cây, rõ ràng là gió lạnh nhưng cũng không giống như trước nữa rồi
Tại đây suốt một cái buổi sáng, thế tới rào rạt, nhanh chóng xoay người , đi xuyên qua đám đông.
Song, đây mới chỉ là bắt đầu.
Ngay sau đó, thiếu chủ Hải Thần tông Hải Mặc Phong dẫn theo Tiểu Ngân, gặp qua các đại gia trưởng của Hải Thần tông, thăm viếng qua các trưởng bối.
Hướng tông chủ kính trà.
Cả Hải Thần tông bạo động rồi.
Thiếu chủ nhân bọn họ lấy vợ là ma thú, còn là giống đực, lại còn mang theo nha hoàn bồi giá.
Mụ nội nó, đây là chuyện cỡ nào châm chọc, cỡ nào dị thường, cỡ nào có tính chất hủy diệt a.
Này quả thực mất hết mặt mũi Hải Thần tông bọn họ.
Mà người trong cuộc là Hải Mặc Phong cư nhiên lại gióng trống khua chiêng mang Tiểu Ngân đi thăm viếng khắp nơi.
Hả… Muốn điên rồi, muốn điên rồi.
Ngay lúc toàn bộ Hải Thần tông bắt đầu bạo động, Hải Mặc Phong nhưng lại vẫn như trước, ưu nhã mà lạnh nhạt ném một câu.
“Các ngươi muốn ta lấy, ta đã cưới, sau này việc này cũng đừng tìm ta nữa.”
Sau đó, rất bình tĩnh, rất thong dong mang theo Tiểu Ngân cùng nha hoàn bồi giá của Tiểu Ngân là Lạc Vũ cùng Tiểu Hồng, đi ra cửa.
Gió qua ngọn cây, mà Hải Thần tông sau khi hỗn loạn trôi qua, bắt đầu thề đuổi giết lão bất tử kia cùng cháu gái của hắn.
Có dũng khí làm mất mặt Hải Thần tông bọn họ, đặc biệt sau này cũng chưa từng lấy cớ, tìm đủ lý do làm cho Hải Mặc Phong thành thân cùng tiểu tử kia.
Giả chết, nháo nhảy xuống biển, nháo tự sát, Đại trưởng lão cùng tông chủ Hải Thần tông phải ép thật nhiều mới làm cho Hải Mặc Phong đồng ý thành thân, đó là tức giận nhất phật thăng thiên, nhị phật xuất thế.
Không làm thịt lão đầu kia, quyết không bỏ cuộc.
Ma đao hiển hách, trên dưới Hải Thần tông bi phẫn dị thường.
Mà trong số đám người của Hải Thần tông, chỉ có Hải Mặc Phong vẫn là trước sau ưu nhã, lạnh nhạt.
Mà ngay tại lúc Hải Thân tông đang trên dưới hỗn loạn, Hải Mặc Phong dẫn Lạc Vũ ra khỏi cửa, đi làm việc mà hắn muốn làm.
Hải Thần Đảo, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ.
Chỉ là một đảo quốc trung bình.
Đảo mặc dù nhỏ nhưng cái gì cần có đều có, phồn hoa cũng không kém Phật Thiên Nhất Thủy hoặc Hỏa Ma nửa phần.
Chỉ có điều, không có nhiều thế lực cát cứ như vậy, không có kịch liệt xung đột, luôn bình tĩnh mà ưu nhã đứng sừng sững tại trong thiên địa, trên Hắc Ngân hải vực.
Phong cách rất thản nhiên, cùng Hải Mặc Phong giống nhau, lạnh lạnh thản nhiên, không có sông núi trập trùng.
Ra khỏi Hải Thần tông, đi xung quanh Hải Thần Đảo.
Hải Thần đảo được bao phủ một mảnh trời chiều, ánh sáng mờ mờ vạn phần phong tình, tâm tình Lạc Vũ vốn không được tốt lắm cũng bắt đầu thoải mái hơn.
Hắc đạo trường, một kiến trúc hình ô van, mang theo màu đen thâm thúy, bề ngoài nhìn qua rất bình thường không có gì khác biệt.
“Thiếu tông chủ tới, xin mời, xin mời, xin mời vào bên trong.” Ngoài cửa, người hầu ngủ gà ngủ gật, trong nháy mắt thấy xe ngựa của Hải Mặc Phong dừng lại, nhảy dựng lên, vẻ mặt sáng lạn tươi cười nghênh đón.
Hải Mặc Phong thản nhiên gật đầu, đưa tay.
Người hầu lập tức từ trong lòng móc ra một chiếc khăn tay tuyết trắng, cẩn cẩn dực dực để trên cánh tay của chính mình, sau đó duỗi hướng Hải Mặc Phong, nghênh đón Hải Mặc Phong xuống xe ngựa.
Lạc Vũ theo sau nhìn thấy, khẽ nhếch mi.
Này tính cái gì, người hầu này là ngại Hải Mặc Phong bẩn? Hay là Hải Mặc Phong ngại người hầu bẩn hả?
Đến mức đó sao?
Một bên nghĩ một bên đẩy mở cửa xe liền nhảy xuống phía dưới.
“Thiếu phu nhân, xin mời.” Người hầu bên cạnh thấy vậy lập tức đi lên đón.
Không nghĩ tới tay người này mới vừa nhấc, Hải Mặc Phong cũng không quay đầu ném Tiểu Ngân vẫn đang cầm trong tay tới trên tay người hầu.
Giữa lúc mọi người còn đang kinh ngạc, thản nhiên nói: ” Đây là thiếu phu nhân của ta.”
Người hầu nọ nghe tiếng tay run lên, thiếu chút nữa đem Tiểu Ngân ném xuống.
Ngay sau đó liền lấy một loại ánh mắt so với người ở thế giới bên ngoài nhìn Hắc Ngân hải vực quỷ dị còn muốn quỷ dị hơn nhìn Tiểu Ngân, đồng thời khom người giống như cung bái tổ tông, hai tay cao cao giơ Tiểu Ngân.
Này… Tổ tông này là phu nhân của thiếu chủ nhân Hải Thần tông?
Cái này… Cái này…
Tiểu Ngân không mặt mũi nào mà chống đỡ, duỗi móng vuốt ngăn trở mặt, vùi đầu.
“Ngẩng đầu lên, phu nhân của ta phải có khí chất của phu nhân.” Thanh âm thản nhiên, uy lực vô hình.
Tiểu Ngân vừa nghe lập tức thu lại móng vuốt, ngẩng đầu ưỡn ngực, đoan đoan chính chính ngồi ở trong tay người hầu, một bộ dạng nghiêm túc phảng phất như muốn quân lâm thiên hạ....
Quét Virus: An toàn