Nó với vội tay lấy cốc nước đã úp cả lên đầu thẳng Hãn rồi nắm lấy hai tai nó giữ chặt, Nước lạnh chảy tong tong từ trán nó xuống đến cằm rơi lã chã xuống đất
- Bình tĩnh…Bình tĩnh…anh không trách gì mày cả…Nào bình tĩnh thở đi….Chậm thôi. Mày mà sùi ở đây thì không lấy được vợ đâu. Có cỏ trong người không làm một điếu cho ấm nào?
- Mang cỏ lên đây, nhỡ bị dích thì sập mẹ nó bar à? Em có ngu đâu. Cho em cốc nước đá. Mẹ, dạo này xấu giời dễ lên cơn quá.
- Rồi rồi. Thôi bỏ qua đi. Chị tao thì trốn tao đi đâu được. Kệ bà ấy, đi chán rồi về.
- Vâng, mà anh tính đi làm lại không?
- Đang xem thế nào đã. Trên này giờ ai quản lý.
- Thuê người ngoài anh ạ. Nhưng tốt hơn là để người nhà mình làm. Bọn ngoài phiền lắm. Anh cứ bảo bác họp cổ đông lại. Gì chứ đi tù chứ có phải là đi ăn cắp ăn trộm gì đâu mà sợ. Có thê tí tiền án tiền sự anh em càng nể.
- Cái đấy tính sau…
Nó chạnh lòng, đi tù…Ừ đúng rồi, với những đứa thuộc đáy xã hội như chúng nó hai từ ấy nhẹ như không vậy. Nhưng không phải là nó đã đang muốn leo lên khỏi cái đáy đấy rồi sao. Rồi giờ sao cứ tụt dần tụt dần xuống tiếp mãi thế. Chúng mày chấp nhận anh. Nhưng ngoài kia người ta có chấp nhận hay không. Tự nhiên điều ấy khiến nó cay đắng nghĩ đến Dương
- Có ai đến tìm anh không?
- Ai ạ? Không anh ạ. Mà em cũng không biết nữa. Em không thấy ai báo lại.
- Chuyện anh đi trại…bên ngoài có biết gì không?
- Chắc cả Hn biết anh ạ. Chả sót ai.
- Ý tao là người ngoài ý.
- Nếu anh muốn nói đến “chị dâu” ý. Em nói thật nếu chị ấy muốn tìm hiểu thì chả giấu được đâu. Anh xem dọc các quán trà đá từ đây về nhà anh. Ngồi xuống hỏi bừa một câu cũng ra chuyện.
- Ờ…- Nó khẽ thờ dải, thực ra hỏi cho có chuyện chứ nó biết câu trả lời hẳn là như thế.
Đêm hôm ấy nó vẫn về nhà, dù có muốn cũng không thể dông ngay xuống Hà Đông đêm nay được. Ít nhất phải dọn dẹp và mua vài món đồ thiết yếu, chưa kể không biết dưới đấy mạng mủng, điện đóm, nước nôi máy tính có hết chưa. Nó về nhà nằm vắt tay lên trán rồi thiếp đi lúc nào không hay. Bất giác chuông điện thoại đổ. Nó nhìn điện thoại 00h38 phút, Dương đang gọi. Tay nó run run chưa biết có nên nhấc máy hay không thì đã vô thức bấm vào nút nghe lúc nào không hay.
- Anh à.
- Dương…- Nó khẽ trả lời.
- Anh về rồi à?
- Sao em biết. Ai nói anh đi.
- Chị Linh bảo. Anh đừng trách chị ấy, tại em lo quá nên hỏi chị ấy mãi nên chị ấy phải nói.
- Có gì đâu, anh mới có lỗi mà, anh xin lỗi.
- Anh về bình an là tốt rồi. Em lo quá.
- Chị ấy cũng bảo em là anh về à.
- Không…Đêm nào giờ này em cũng gọi cho anh. Anh quên rồi sao?
- Kể cả khi em biết là anh không có nhà, em vẫn gọi à?
- Em còn cách nào nữa đâu, nếu anh về nhất định anh sẽ nhấc máy.
Nó im lặng, sự nghẹn ngào từ trong lòng như muốn trào ra khỏi hai hốc mắt. Tuy rằng nó đã kìm lại được nhưng có tiếng gì cứ nấc nấc nơi cổ họng. Con bé lại thoảng thốt hỏi
- Anh sao thế, anh khóc à?
- Không, không có gì đâu…- Nó cố chối cãi nhưng giọng nói của nó thì lại thú nhận tất cả.
- Mọi việc ổn rồi, ổn rồi mà anh.
- Ổn ư? Em nghĩ thế à? Em đừng liên lạc với anh nữa. Anh không dám nhìn mặt em nữa đâu. Thật đấy.
- Anh….Khi yêu anh, em đã chấp nhận tất cả. Hơn nữa em cũng nghe chị Linh kể lại mọi việc – Chả biết bà ấy lại xuyên tạc cái gì- Em chỉ mong anh hãy trưởng thành hơn thôi.
- Em không hiểu… bản chất con người ăn vào máu… Bây giờ anh nhận ra. Anh thật sự không thuộc về thế giới của em đâu. Dương ạ…
- Anh nói cái gì thế. Chỉ cần anh thay đổi, thay đổi một chút thôi mà.- Con bé cũng bật khóc nức nở.
- Em biết không- Nó thở dài- Bố anh, người yêu cũ và giờ là cả chị gái, những người yêu thương anh và anh yêu thương nhất, rồi cũng dời xa anh mà đi…Anh tin là…rồi một ngày…em cũng như thế…bởi vì…em cũng giống như họ….
- Anh im đi, anh làm sao thê? Anh ngày xưa có thể đâu? Sao giờ động một chút là anh yếu đuối thế.
Im lặng….5 phút…10 phút…15 phút…
- Em xin lỗi, em quá lời.
- Không sao, em nói đúng mà. Anh thấy anh càng ngày càng khác. Chỉ có điều máu anh vẫn thế. Anh không thuộc thế giới của em.
- Lần trước anh và em đã nói gì? Anh quên rồi à? Em có phải nhắc lại không?
Im lặng
- Em biết anh mới về, mọi thứ vẫn chưa ổn định. Em xin lỗi. Tại hôm nay em xúc động quá. Em không kìm được. Em sẽ đợi anh. Em nhất định sẽ không từ bỏ con đường em đã đi. Chỉ cần anh đừng làm chân em đau, em sẽ đi tiếp. Còn nếu anh làm em đau, dù phải đi bằng cả hai tay, em sẽ vẫn đi tiếp. Em bướng lắm. Em sẽ đợi anh phía cuối con đường hoặc sẽ đi sau đủn anh đi kì được thì thôi. Anh nhớ đấy. Em sẽ không buông tha anh dễ dàng như người khác đâu.
- Ừm…- Nó hờ hững cúp máy mắt thất thần nhìn ra ô cửa sổ quen thuộc với những ánh đèn đường loang loáng.
Lời của Dương nói khiến nó không ngủ được, hết lăn bên trái rồi lại bên phải. Cuối cùng bực mình quá, nó vùng dậy mở toang cửa ra đứng ngoài ban công và hít thở cái không khí lành lạnh của trời chớm đông. Cảm giác đóng băng cửa khuôn ngực. Nó bắt đầu lần sờ cái điện thoại để giết thời gian.
Vài trăm tin nhắn, ngoài mấy tin hỏi han xã giao và của nhà mạng…Còn lại toàn của Dương…Bỏ qua
Vài trăm cuộc gọi nhỡ, ít hơn số tn. Nhưng cũng phần lớn vẫn là của Dương…Nó cũng nhìn thoáng qua rồi xóa hết…
Facebook thì chả buồn check, nó không có thói quen dùng face cho lắm. Cùng lắm lại mấy con PG trên bar tag tủng nó vào mấy cái vớ vẩn. Nexttt
Nó định bỏ qua luôn chả buồn check mail vì nó có baoh liên lạc với ai qua mail đâu mà phải check nhưng mà nhìn mấy cái đỏ đỏ ngứa mắt quá, nó đành mở mail lên để xóa đi cho nó gọn. Bất ngờ ngay mail đầu tiên đập vào mắt nó
Người gửi : Chị gái
Ngày nhận: hai tháng trước
Tiêu đề: Đọc nhé em trai ^^
Nó run run nhấn vào mở mail lên và đọc như nuốt từng chữ
“ Chào đứa em trai bướng bỉnh. Chị viết những dòng này khi đã lo xong mọi thủ tục cho em, à dĩ nhiên là với sự trợ giúp của mẹ. Chắc hẳn khi em đọc được mấy dòng này em của chị đã bình an rồi. Yên tâm đi, chị rất vui vì điều đó.
Đừng buồn vì ngày đón em chị không có mặt ở bên, cũng đừng trách móc chị vì suốt ngần ấy thời gian chị đã không vào thăm em nổi một lần, đừng hoài nghi bất cứ điều gì về tình cảm ruột thịt giữa hai chị em mình. Chị không oán trách hay giận dỗi gì em đâu, hy vọng đứa em trai ngốc nghếch của chị cũng thế. Chị có lí do của mình để trốn tránh- không chỉ riêng em mà rất nhiều người ngoài kia nữa. Chị xin lỗi nhé.
Đã bao lâu rồi kể từ cái ngày mà chị em mình vẫn còn có thể cùng nhau vô tư vô lo vô nghĩ cạy cửa trốn mẹ đi chơi trốn tìm ngoài phố để rồi về nhà cùng ăn đòn tét đít và khóc oa oa? Đã bao lâu rồi kể từ khi hai chị em chỉ rình rình lúc bố mẹ đi vắng là ở nhà nấu vụng chè ăn đến nỗi suýt cháy khét cả bếp? Đã bao lâu rồi kể từ khi hai chị em mình chưa biết đến ngoài xã hội kia bao la và rộng lớn đến thế nào. Nhiều cái đã bao lâu rồi lắm ý, và chị đang ngồi tự đếm một mình. Giá mà có em ở đây.Hai chị em lại leo tót lên sân thượng mà ngồi nhẩm nhẩm với nhau thì chắc cũng sẽ ra. Em nhỉ?
Chị chỉ biết là từ đó đến giờ. Hai chị em mình đã khác đi nhiều quá. Chị mải mê toan tính với cuộc sống này và những suy nghĩ riêng của mình mà quên chia sẻ với em nhờ em kề vai đỡ giúp chị một phần nhỏ nhoi. Chắc hẳn có nhiều lúc em mắng chị là máu lạnh, là toan tính là nhỏ nhen. Ừ, thôi ngốc để chị nhận hết. Là tại chị quá ích kỉ muốn giành lấy hết một mình. Chị cứ cục cằn nhớ về cái thời xa xưa của nhà mình, mà quên mất khả năng của chị ở hiện tại chỉ có thể. Chị cứ gò ép mình phải thế này phải thế kia để được như bố mẹ mà quên mất để được như ngày hôm nay Người ( chị viết hoa) đã phải trả giá rất nhiều không chỉ bằng mồ hôi và nước mắt. Chị có lúc trách móc mình không đủ sức gánh vác và trách móc em còn quá thơ dại để có thể cùng mình làm lên một cái gì đó mà quên mất rằng mỗi con người đều có một suy nghĩ, một ước mơ, một nguyện vọng, một khả năng và một con đường khác nhau. Chị đã sai và đã phải trả giá quá nhiều.
Đây là lần thứ hai chị suýt mất em. Lần trước chị đã khôn
Quét Virus: An toàn
