về trường chúng tôi vội vã lên khoa
văn phòng khoá kín, mọi người đã về hết
chúng tôi đứng bơ vơ giữa khoa vắng
tôi hỏi chị ấy, trời bây giờ phải làm sao đây nhỉ?
chị ấy cúi đầu nói: “Thế có thể đến chỗ bạn không?”
tôi sững sừ, giả vờ chưa nghe thấy gì
nghĩ bụng, chết rồi trời ơi thế này là thế nào nhỉ
vừa vui mừng vừa… lo kinh khủng
vui vì chị ấy là người tôi thích lâu rồi, phải chăng chị ấy cũng… thích tôi nhỉ?
Lo là vì… tôi đang ở trong ký túc xá~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Chap 4
Làm sao, làm thế nào bây giờ
Tôi thì ở ký túc, mà chị ấy lại bảo đi đến chỗ tôi
Nhưng mà chị ấy cũng không về nhà được…
chị ấy: “Có thể đến chỗ bạn không?”
tôi thật thà bảo, em đang ở trong ký túc
nhưng mà… tôi cũng ko thể để lỡ cơ hội vàng ở cùng chị ấy
nên tôi bảo, chị chờ em tí
tôi chạy đi gọi điện thoại cho các bạn cùng phòng
ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha
bọn nó đều mới vào đại học, được kỳ nghỉ cuối tuần đều đã về nhà cả
bọn nó về nhà hết rồi, hôm nay chỉ còn mỗi tôi
tôi nói cho chị ấy biết là có thể về phòng ký túc của tôi
chị ấy: “nhưng…nữ sinh cũng ko đc vào qua đêm ở ký túc nam”
tôi: “A, chị còn định ngủ đêm ở phòng em á?”
chị ấy cúi đầu không nói gì
nói thật, lúc đó trong lòng tôi rất đắn đo
(nếu mà là tôi bây giờ í à, phải 80% nghĩ ngay rằng, chết mẹ, nó định lấy mình ra làm bố cái thai của nó)
Rồi chúng tôi đi ra ngoài kiếm chút gì ăn
định đợi 2 giờ sáng, quản lý ký túc đi ngủ sẽ lén lút dẫn chị ấy vào ký túc
lúc đó tôi từng nghĩ, sao chị ấy lại không gọi điện cho các bạn bè nhờ giúp đỡ nhỉ, đến ngủ nhà bạn đi
tôi không hỏi, sợ chị ấy đổi ý
tôi nghĩ tôi còn đen tối hơn chị ấy=.=
ăn xong chúng tôi về trường
ngồi ở sân bóng rổ xem người ta chơi bóng
chúng tôi tám đủ thứ chuyện
chị ấy bảo, mình có một người bạn trai đã yêu nhau hai năm rồi
trái tim tôi lạnh cóng…
nhưng sao nói đến bạn trai mà mặt chị ấy lạnh tanh
hoá ra, người yêu chị ấy đang du học ở trường UCLA – Mỹ hai người chỉ liên lạc qua MSN messenger và E-Mail
hai năm nay, chỉ gặp nhau 2 lần…đều là trong kỳ nghỉ đông, anh kia quay về Đài Loan
rồi cũng vì lệch múi giờ lên mạng thường chẳng gặp nhau
nên chỉ còn dùng mail
nhưng anh kia thường ít khi trả lời mail của chị ấy
mà lại còn toàn viết mail bằng tiếng Anh… chị ấy không đọc được
cũng chẳng dám nhớ ai dịch hộ vì đó là thư tình…
hồi đó, tôi còn dùng YIM =.= (Ở Đài Loan, YIM là một dịch vụ lạc hậu, rất ít người dùng YIM, thậm chí rất nhiều người không biết trên đời có YIM, chỉ toàn chat bằng MSN)
tôi còn chả biết MSN là gì…
bạn bè chị ấy đều khuyên chị ấy chia tay anh kia cho xong
yêu mà xa nhau thế thì khổ quá
tôi cũng nói với chị ấy: “Đúng đấy chị ạ, sao chị không chia tay đi, có khi anh ta có bồ ở bên đó rồi”
nói xong thì tôi hối hận
sao tôi tiểu nhân quá… tôi không quen anh người yêu của chị vì sao lại đi nói xấu anh ta
không ngờ chị ấy lại bắt đầu khóc…囧 chị ấy: “tại vì ngày xưa, mình tỏ tình trước với anh ấy, khó khăn lắm rồi mới yêu được anh ấy
bây giờ mình không thể vì xa cách thì lại đòi chia tay, như thế thật không hay ho lắm
mình muốn tiếp tục chờ đợi anh ấy, nhưng trong lòng mình sợ hãi, mình cực kỳ do dự…
chí ít, thì mình cũng sẽ chờ chính miệng anh ấy nói ra câu đòi chia tay, thì mình mới chia tay.
Nghe hết lời chị ấy
Tôi nghĩ về mấy mối tình thời học phổ thông của tôi
thật đúng là trẻ con học đòi yêu đương nhăng nhít
hoàn toàn không hiểu không biết và chưa đủ chín chắn…
Tôi chả biết an ủi chị ấy ra sao
chỉ biết liên tục đưa giấy ăn cho chị ấy
tôi nghĩ lúc đó tôi chỉ có thể làm thế cho chị
giấy ăn rồi cũng hết =.= tôi bảo, chị ngồi chờ em ở đây nhé, em đi mua hộp khăn giấy về ngay thôi
chị ấy mắt đỏ hoe, nhìn tôi, dịu dàng gật đầu
tôi rất không nỡ rời chị…
chạy thật nhanh đi mua khăn giấy
mua xong chạy ngay về sân bóng rổ chị ấy đã không còn ngồi ở chỗ đó nữa !!!
và những người vừa đánh bóng rổ trên sân bỗng đi đâu hết rồi?
vừa nãy trên sân còn nhiều người mà?
Tôi nhìn đồng hồ, thôi chết 1 giờ sáng rồi, thảo nào hoá ra tôi đã tám với chị ấy lâu thế
nhưng chị ấy đâu rồi????? chị ấy chạy đâu
tôi nhìn khắp nơi, ngó ngiêng, nhớn nhác
thấy chị ấy đi từ góc xa nhất của sân bóng tới trên tay cầm máy di động…
Chị ấy: “Xin lỗi, bạn cùng phòng vừa gọi điện cho mình xong…”
Tôi: “Chị phải về à?”
Nói xong thì tự chửi mình ngu
vừa nãy đang nghĩ là đừng nhắc chị ấy đi kiếm bạn ngủ nhờ qua đêm
giờ lại tự mồm mình nói ra nhé
Chị ấy lại đáp: “Thế không phải mình đã thu xếp qua chỗ bạn sao?”
tôi cười ngu ngu, lấy can đảm cầm lấy tay chị ấy
chị ấy cũng để cho tôi dắt… dắt về… ký túc nam
tôi bảo chị ấy đứng ngoài chờ, tôi vào trước xem quản lý ký túc ngủ chưa
ôi may quá là may, ngủ rồi, phòng quản lý chả có ai
có lẽ là vì ngày nghỉ cuối tuần nên nghỉ sớm chăng
tôi nhìn các máy quay camera xung quanh
thực ra là để cho chị ấy hiểu ngầm rằng, cúi thấp xuống, đừng để máy camera quay thấy người
chúng tôi cũng không dám đi thang máy, sợ camera thu hình lại
thế là bước từng bước, leo cầu thang lên tầng 5…
Chap 5
…Mọi người chắc ngủ rồi, tuần này sinh viên mới về nhà hết, tốt quá
tôi nắm tay chị ấy đi thật nhanh về phòng, rút chìa thật nhanh, mở khoá xong chui tọt vào khoá cửa thật chặt…
chị ấy giống hệt như Lưu đại gia đi thăm đại quan viên
chui được vào phòng con trai, rất tò mò
may quá phòng tôi toàn con trai mới nhập học, đồ đạc còn chưa kịp loạn xà ngầu
nền nhà còn rất sạch, mà may cũng chẳng có quần sịp treo lủng lẳng trong phòng
tôi bảo chị đi tắm trước đi
dù sao thì lúc ở bên bờ biển cũng ướt hết người rồi
quần áo tuy khô nhưng vẫn dính nhớp nhớp vào người
chị ấy đi vào buồng tắm
một mình tôi vừa sướng vừa sợ, lại thấy có chút kinh hãi…
tôi nghe thấy tiếng nước róc rách trong buồng tắm
tiếng nước rơi làm đầu óc tôi mê man mụ mị đi
đầu óc toàn hình ảnh chị ấy mặc cái áo bó sát màu be ướt dính vào người
tôi đành mở máy tính ra, bật chút nhạc
căn phòng này bức bí quá, nó làm mình tự mình nghĩ ngợi điên đảo
Đột nhiên tôi sực nhớ ra…
chị ấy tắm xong thì làm gì có quần áo mà mặc?
Tôi tìm trong tủ áo tôi một chiếc áo phông sạch sẽ không ám mùi mồ hôi và 1 chiếc quần đùi
vì làm sao có thể đẻ ra trong tủ áo lót quần lót của phụ nữ nhỉ XD
tôi cầm thêm chiếc khăn mặt tắm
đi đến gõ cửa buồng tắm
ngờ đâu đúng lúc đó chị ấy cũng mở cửa buồng tắm ra…
chị ấy giật thót mình, tôi cũng bị giật mình
vì chị ấy làm sao ngờ được tôi đang đứng trước cửa, vội vã đóng sập cửa lại
tôi thì đánh rơi tất cả quần áo xuống đất
chị ấy lại he hé cửa, thò đầu ra: “bạn đang nhìn trộm mình à?”
tôi cuống quýt nhặt quần áo lên: “đâu em đâu có, đúng lúc em định mang đồ tới cho chị mặc”
chị ấy cười trong khe cửa hẹp: “Thật ư?”
tôi đáp: “thế thì chị khỏi mặc” (nói xong quay đi…)
chị ấy Aaaaa!!!! một tiếng vội mở cửa vươn tay chộp lấy tôi: “Chờ đã!”
tôi quay đầu: “Ha ha, tưởng chị không cần mặc nữa…”
soi vào rèm mắt tôi là nửa người chị ấy
tuy không lộ điểm nào… nhưng những giọt nước to lóng lánh trên da chị ấy và hơi nước mù mịt trong phòng tắm
nét lượn của thân thể… mái tóc hơi bết ướt… làm tôi đứng chết sững
chị ấy nhìn tôi hỏi: “thật sự không cho mặc?”
tôi hồi tỉnh, đưa quần áo cho chị
rồi vội vã quay người đi ra ngồi máy tính
chị ấy mặc xong đồ bước từ buồng tắm ra
tôi vờ không có gì, cứ lên mạng
chị ấy kéo chiếc ghế ngồi xuống cạnh tôi lau tóc ướt: “đến lượt bạn tắm”
tôi đứng dậy tìm máy sấy tóc cho chị
khi tôi đưa máy sấy cho chị ấy
mới phát hiện chị ấy mặc quần áo tôi quá rộng
áo hoàn toàn che mất quần…
tôi cầm quần áo tôi vội vã chạy vào buồng tắm
phát hiện quần áo và đồ lót của chị ấy vẫn còn treo trong buồng tắm…
tôi cố tình quay đi giả vờ không thấy gì
tôi không thể để cho chị ấy nghĩ tôi là thằng hiếu sắc
Bật vòi hoa sen, những dòng nước lạnh làm tôi bình tĩnh lại
tiếng nước lẫn tiếng nhạc phòng ngoài và tiếng máy sấy tóc ồn ào
tôi hoang mang tắm thật nhanh rồi chui ra
chị ấy đang lên mạng
tôi đứng gần lấy cớ sấy tóc, thực ra là liếc nhìn trộm chị…
chị ấy đang xem 1 bức thư, toàn tiếng Anh
trong lòng tôi hơi buồn, có lẽ đó là thư người yêu của chị ấy gửi
tôi tự dặn mình, chị ấy đã có bạn trai rồi, thôi mình đừng mong chờ gì nữa!
tôi sấy tóc xong… gian phòng chỉ còn lại tiếng nhạc…
chị ấy: “bạn có biết tiếng Anh không? có thể dịch hộ mình bức thư này không?”...
Quét Virus: An toàn