Old school Easter eggs.
* Danh ngôn tình yêu: Xứ nào đẹp nhất ư ? Xin thưa, xứ mà người yêu của mình đang ở.
Tip Sử dụng trình duyệt Uc Browser để đọc truyện nhanh nhất!
[QC] DinhCaoMobi.Net - Wap tải game miễn phí cho di động
Fanpage
Tìm kiếm
Menu Nhanh
Vận tốc rơi của nước mắt

Vận tốc rơi của nước mắt

Trang đọc truyện
score
Đánh giá: 4.5/5, 1245 bình chọn



Biết nói thế nào nhỉ? Tôi từng ngày cố gắng dần dần thay đổi thói quen của bản thân. Thay vì ngồi nhắn tin cho Thiên than vãn về vài chuyện nhỏ nhặt, à không, thực ra cũng có vài chuyện lơn lớn, tôi cải thiện bản thân bằng những công việc bận rộn nhất. Tôi không thường xuyên ra sân bóng nữa. Tôi lao vào học để thi đại học, rồi trong khi ngồi đợi kết quả, tôi kiếm việc làm thêm theo giờ.

Những tin nhắn cứ thưa dần. Rồi đến phương tiện duy nhất có thể liên lạc được là facebook thì cũng bị tôi xóa đi. Tôi nghĩ, bản thân cần trưởng thành lên thôi. Quãng thời gian đó qua quả thực đẹp nhưng chỉ thực sự đẹp khi nó dang dở mà thôi. Nếu trọn vẹn, kiểu như tôi nói là mình thích người ta sẽ có những kết quả mà ngàn vạn lần tôi không bao giờ muốn nghĩ tới.

Tuổi thanh xuân đẹp như vậy, tôi sợ mình không thể dậy khỏi cơn mơ màu hồng đó. Tôi sợ bản thân sẽ yếu đuối mãi mà không vực dậy nổi khi những chông gai kéo đến. Và rồi, tôi không còn gặp anh nữa. Nỗi buồn mới đầu rất khó có thể bỏ đi nhưng dần dà, nó đã trở thành một góc khuất chẳng bao giờ được tìm thấy.

Lần thứ hai, tôi đỗ trường đại học khoa học xã hội nhân văn. Những năm tháng sinh viên khó quên, với biết bao vui buồn. Rồi nhận bằng tốt nghiệp, vật vã đi tìm công việc phù hợp với mình. Sau một năm cũng có thể tính là một đứa không còn sống ăn bám vào bố mẹ nữa, biết kiếm tiền từ xã hội.

- San, khoảng một tuần nữa em có thể lênSaPalàm một bài báo được không? Đề tài lần này của em là về những con người nơi vùng hoang sơ. Không làm khó em chứ? – Sếp cấp trên hỏi tôi

- Có khó mới ló cái khôn. Vì công việc là trên hết. – Tôi đáp, không chút do dự.

Có lẽ cái lòng nhiệt tình yêu nghề với khoản chưa bao giờ nhìn thấy tuyết đã khiến tôi gật đầu đồng ý.

Bây giờ thì tôi thấy hối hận rồi. Thực sự hối hận. Cái rét của mùa đông dưới Hà Nội đã là đáng sợ vậy thì cái rét trênSaPachẳng khác gì quăng bạn đang từ thiên đường xuống địa ngục.

Cái rét bao trùm ở khắp mọi nơi. Con đường. Hàng cây. Những giọt nước đóng băng trên lá. Sương mù dày đặc và trắng xóa. Chiếc xe ô tô chở đoàn phóng viên chúng tôi lên Sa Pa gặp không ít trở ngại. Nửa đường thủng lốp, thỉnh thoảng đi gặp phải những đoạn cua gấp khiến mọi người trên xe cũng nghiêng ngả, xóc lên xuống không ngừng. Cũng may là tất cả đã qua. Tôi thực sự phục cái tinh thần thép của bản thân.

Chúng tôi được dẫn đến chợ phiên. Những cô gái bản địa trong bộ váy sặc sỡ, trên vai là chiếc gùi đựng đầy những vật phẩm. Những chàng trai khoác lên mình bộ đồ đen điểm vài đường màu ở cổ tay. Có vẻ như chủ yếu là dân tộc H’Mông. Tôi cũng biết chút ít vì hồi nhỏ mẹ hay lên vùng núi cao phía Bắc du lịch và chụp những tấm nhả về các dân tộc như những chiến lợi phẩm.

Tôi đưa chiếc máy ảnh của mình lên chụp. Thứ tôi tập trung chủ yếu là nét cười, niềm hạnh phúc ánh trên khuôn mặt của họ. Có một cái gì đó mộc mạc giống như dòng nước ấm chảy qua tim. Tôi cũng bắt gặp đám trẻ con. Ánh mắt chúng ngây thơ. Tôi như nhìn thấy mình, thấy tâm hồn trẻ thơ mình ở trong chúng. Một thứ nằm ẩn dật đâu đó mà đến nay tôi lại có dịp được tìm lại. Những cảm xúc đan xen lẫn lộn.

Và, một cách tình cờ, tôi nhìn thấy Thiên. Thấp thoáng sau dòng người qua lại. Tôi có hoa mắt không? Người ta nói, khi bạn mong muốn được nhìn thấy một cái gì đó hay một ai đó, bạn mô hình chung hình ảnh sẽ được hiện hữu trước mặt.

Ừ, tôi đang nhớ đến anh, nhớ đến thời thanh xuân của mình trong quá khứ. Tôi vẫn nhớ như in một vài hình ảnh đang chạy qua đầu như một thước phim cũ. Tiếng đập bóng theo nhịp thở. Tiếng giày miết trên sân. Những giọt mồ hôi chạy đều xuống khuôn mặt của người chơi. Hình ảnh anh. Của năm đó và 7 năm sau, hầu như không thay đổi. Khóe miệng bất giác nở nụ cười. Tôi giữ nguyên tư thế và bắt đầu bấm máy chụp lách tách vài kiểu. Một bóng lưng khoác trên mình chiếc áo khoác nỉ màu xanh da trời. Tôi tưởng mình đã quên nó rồi. Quên rằng hình ảnh ấy đã hiện hữu từ bao giờ trong trái tim. Và bỏ quên mất vài kỷ niệm.

Tôi quyết định bước đến. Len qua dòng người. Tôi chỉ muốn tiến đến và chào anh một câu. Chỉ một câu thôi cũng được.

Bên tai tôi vẫn vang vọng bài hát từ thủa nào…

Sakura hirahira maiorite ochite
Yureru omoi no take wo dakishimeta
Tooki haru ni yume mi shi ano hibi wa
Sora ni kiete iku yo

Sakura hirahira maiorite ochite
Haru no sono mukou e to aruki dasu
Kimi to haru ni chikai shi kono yume wo tsuyoku
Mune ni daite sakura maichiru



Cánh hoa anh đào rơi,nhẹ nhàng rơi xuống
bao chùm lấy mối tình êm đẹp của em
Những ngày ấy,em đã mơ về một ngày xuân xa xăm
tan biến trên nền trời xanh thẳm

Cánh hoa anh đào rơi,nhẹ nhàng rơi xuống
Và em dạo bước trong cảnh sắc mùa xuân
Em níu giữ mơ ước mà em đã hứa với anh trong mùa xuân đó
Níu chặt lấy ngực mình…
cánh hoa anh đào tung bay



(Sakura – Ikimonogakari).

* * *

Tôi vô tình tìm thấy bài hát trong list nhạc của Thiên. Tên nó là Sakura – Hoa anh đào. Chúng tôi đang nằm bãi cỏ ở gần sân bóng, mỗi người một bên tai. Bài hát nhẹ nhàng và êm ru. Đôi mắt tôi nhắm hờ. Rồi lại mở thật to.



Những cơn gió lạnh thoảng qua không khiến tôi cảm thấy lạnh cho lắm. Xung quanh là tiếng người, tiếng bóng như quyện vào với nhau. Tôi gần như không để ý gì đến xung quanh.



- Thiên này, vận tốc của hoa đào rơi là 5cm trên giây đúng không? – Tôi bất giác mở miệng, đôi mắt vẫn hướng lên bầu trời đen đặc.



- Ừ. – Anh đáp.



- Vậy vận tốc của nước mắt rơi là bao nhiêu centimet trên một giây? Anh biết không?



- Không.



Nghe đến đây tôi quay sang nhìn anh . Nhìn một lúc lâu. Bất giác một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt. Tôi muốn gạt đi nhưng nó cứ thi nhau rơi xuống. Tại sao tôi lại khóc?



Tôi không nhớ nữa. Ký ức giống như những mảnh vụn được ghép lại. Có vài mảnh đã mất tích nên không tài nào tạo nên được một bức tranh hoàn chỉnh. Suy cho cùng, chỉ có cảm xúc là được hồi tưởng lại rõ rệt nhất.



- Vận tốc của nước mắt, hình như cũng là 5cm/s.



- Em khóc đấy à?



- Ừ, không có gì đâu, tại bài hát cảm động quá thôi. – Tôi đáp, cố nở ra một nụ cười dù cho nó cũng chẳng khiến tôi bớt đi một cái gì đó đang đè nén trong tim.



Một khoảng lặng thinh. Và tôi là người phá tan sự im lặng đó, dùng hết lòng can đảm của mình.



- Em thích anh đấy. Đó là lý do em khóc vì biết bản thân sẽ chẳng bao giờ có cơ hội đâu. Chỉ vậy thôi.



Rốt cục thì tôi cũng nói ra rồi. Thứ mà tôi muốn nói từ rất lâu.



Trong lòng tôi lại tự nhủ với bản thân. Vận tốc rơi của nước mắt cũng là 5cm trên giây…
<<12
Đến trang:

Quét Virus: An toàn

Nhận xét
Kenh360.Org, Wap Tải Game Hack, Truyện 18+, Wap truyện NVGT, Tải game miễn phí, Backlink, Youtube Donwloader
Load: 0.002296s | View: 1245 (+2)

On C-STAT